Tháng Tám về, không cần những tiếng trống dồn hay kèn vang, mùa nước nổi tự tìm đường về trên những cánh đồng miền Tây như một người bạn cũ. Không phải là cơn giận dữ của lũ, mà là hơi thở dịu dàng của con sông Mekong sau hành trình dài từ thượng nguồn. Những ngày đầu tiên, nước còn ngập ngừng, chỉ lãng đãng chạm vào mép bờ, như một người tình e ấp đặt bàn tay lên vai.
Mùi đất ẩm lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với hương sen tàn cuối mùa và chút vị tanh nồng của phù sa mới. Nước không ập đến ào ạt, mà thấm dần, như tấm lụa mềm mại trải từ sông vào đồng. Đầu tiên là những con mương nhỏ, rồi đến những rãnh thoát nước, sau cùng là vạt lúa mới gặt, tất cả đều chìm dần trong làn nước trong vắt, mang theo màu vàng nâu của đất.
Cả một vùng đất bỗng chốc trở thành tấm gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời xanh ngắt và những đám mây trắng bồng bềnh. Những hàng cây đứng im lìm giữa biển nước mênh mông, thân rễ chìm sâu, cành lá vươn lên đón nắng. Đâu đó, những cánh lục bình tím biếc bắt đầu trôi dạt, như những con thuyền nhỏ không người lái, lững lờ trên mặt nước phẳng lặng.
Ngôi nhà sàn của bà con bỗng chốc hóa thành những ốc đảo nhỏ, ấm cúng và an lành giữa mênh mông. Tiếng mái chèo khua nước lách tách, tiếng ghe xuồng rẽ sóng rì rầm từ xa vọng lại, nghe như khúc hát ru của dòng sông. Đó là âm thanh của cuộc sống mùa nước nổi, không ồn ào vội vã, mà trầm lắng và bình yên đến lạ.
Trẻ con trong xóm bắt đầu cất giấu những đôi dép cũ, chuẩn bị cho những ngày chân trần chạy nhảy. Chúng háo hức nhìn nước dâng, đôi mắt trong veo như mặt nước buổi sớm, thầm mong chờ những trò chơi mới mà mùa nước mang lại. Tiếng cười giòn tan của tụi nhỏ hòa vào tiếng chim hót líu lo trên những hàng dừa, tạo nên một bản giao hưởng dịu dàng của buổi chiều quê.
Người lớn thì không hối hả mà chuẩn bị tươm tất cho mùa vụ mới. Những chiếc xuồng được vá lại, những tấm lưới được giăng mắc cẩn thận. Tất cả đều là sự đón đợi, sự biết ơn dành cho dòng nước đã nuôi dưỡng bao thế hệ người con đất phương Nam này. Nước về không chỉ mang theo phù sa, mà còn mang theo sự sống, sự thịnh vượng và cả một phần tâm hồn của người dân.
Có lẽ, chỉ có ở miền Tây này, người ta mới có thể ngắm nhìn một mùa nước dâng với ánh mắt dịu dàng đến thế. Không phải là nỗi lo sợ, mà là một sự giao hòa trọn vẹn với tự nhiên. Dòng nước như vòng tay mẹ hiền, ôm ấp, vỗ về từng tấc đất, từng mái nhà, mang đến hơi thở mới cho cả một vùng trời.
Và khi mặt trời nghiêng dần về phía tây, những ánh nắng cuối ngày dát vàng trên mặt nước mênh mông, người ta lại thấy thấp thoáng bóng dáng những chiếc ghe nhỏ bắt đầu thả lưới. Nước đã về, cá linh cũng sẽ về, mang theo những bữa cơm ấm bụng và niềm vui giản dị của những ngày sắp tới. Đêm nay, sau ánh trăng đầu mùa, biết đâu những mẻ lưới đầu tiên sẽ mang về những con cá linh óng ánh, nhảy nhót trong khoang ghe...
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →