🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Trong rừng đước, đêm không bao giờ là thứ bóng tối chết chóc. Nó sống. Nó thở. Và khi trăng non lên khỏi ngọn tràm xa, thứ bóng tối ấy bắt đầu chuyển động như một sinh vật khổng lồ đang thức giấc.

Tôi ngồi trên bến nước, lặng lẽ nhìn những tia trăng non xuyên qua mớ cành đước rối rắm. Ánh sáng không đủ để xua tan bóng tối, nhưng đủ để vẽ ra những hình thù kỳ dị trên mặt nước đen ngòm. Dưới kia, nước chảy róc rách nghe như có người thì thầm. Từng đợt sóng lăn tăn vỗ vào gốc đước, tạo nên thứ âm thanh trầm đục như tiếng gỗ mục rơi xuống nước.

Những cây đước già đứng hai bên bờ rạch như những bức tường thành thời tiền sử. Rễ chúng đan vào nhau, nhô lên khỏi mặt nước, tạo thành vô số đường hầm nhỏ tăm tối nơi cá tìm về trú ngụ. Dưới ánh trăng non, từng chiếc rễ dài tua tủa như những cánh tay của một loài sinh vật nào đó đang cố với lên mặt nước. Chúng tạo thành những bức phù điêu sống động, những tác phẩm điêu khắc mà thời gian đã tạc nên qua hàng trăm mùa mưa nắng.

Tiếng chim kêu vọng từ xa. Không phải giọng chim ban ngày - rộn ràng và ồn ào. Đây là thứ âm thanh nghe như tiếng khóc của trẻ thơ lạc giữa rừng, hoặc tiếng cười của một ai đó đang trêu đùa với bóng tối. Tôi nghe tiếng vỗ cánh của đàn cò đêm bay ngang qua, tiếng sột soạt của lá đước khô rơi xuống nước, tiếng cá quẫy ở đâu đó trong bóng tối. Tất cả hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc không lời kỳ lạ.

Không gian bỗng nhiên đặc quánh lại. Có một thứ gì đó trong không khí, như mùi hương của bùn đất, của lá mục, của những thứ đã chết từ lâu và đang sinh sôi trở lại. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị mằn mặn của phù sa, vị chua chua của trái đước rụng, vị ngai ngái của rêu mốc trên thân cây. Đó là thứ mùi không thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác, mùi của một vùng đất ngập mặn đang sống và đang chết cùng một lúc.

Bỗng nhiên tôi thấy mình thật nhỏ bé. Những cây đước cao vút như những cột trụ chống trời, vươn lên từ bóng tối để đón lấy những tia sáng yếu ớt của trăng non. Chúng đứng đó, im lìm và hùng vĩ, như những nhân chứng của thời gian. Tôi có cảm giác như mình đang ở trong một ngôi đền cổ, nơi những thế lực nào đó đang thờ phụng một đấng tối cao vô hình.

Hồn rừng thở. Tôi có thể nghe thấy nhịp thở ấy trong mỗi đợt sóng, mỗi tiếng lá động, mỗi lần ánh trăng lướt qua mặt nước. Hồn rừng là thứ gì đó vừa gần gũi vừa xa lạ, vừa quen thuộc vừa đáng sợ. Nó hiện diện trong từng thớ gỗ đước, trong từng hạt phù sa, trong từng giọt nước đen đang chảy về biển.

Tôi nhắm mắt lại, để mặc cho đêm rừng ôm lấy mình. Nước vẫn chảy, chim vẫn kêu, đước vẫn đứng. Và tôi, một sinh vật nhỏ nhoi giữa bóng tối, chỉ biết lặng nghe hồn rừng thở qua mình, qua từng thớ thịt, từng mạch máu, từng hơi thở.

Đêm rừng đước là thế đấy. Nó không đơn giản chỉ là một khoảng thời gian trong ngày. Nó là một thế giới riêng, một vũ trụ thu nhỏ, nơi con người có thể nghe thấy tiếng hát của đất, tiếng khóc của nước, tiếng cười của lá. Và khi trăng non lặn sau ngọn đước, tôi vẫn ngồi đó, để hồn rừng ôm ấp, để đêm rừng ru mình vào giấc ngủ của ngàn xưa.

Hết Chương 6

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện