🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chị Lan Anh hay đến vào khoảng tám giờ sáng, sau khi chợ Bến Thành đã qua cơn bán buôn ồn ào nhất của buổi sáng sớm.

Lần đầu tiên chị ghé quán, ông Tư không để ý lắm. Một người phụ nữ trung niên, tóc búi gọn, mặc chiếc áo bà ba màu xanh nhạt đã bạc vai, tay xách túi vải. Khách như vậy, con hẻm này có cả chục người mỗi buổi sáng. Ông rót cà phê đen, đặt lên bàn, không hỏi han gì.

Nhưng hôm đó chị lấy ra từ trong túi một bó hoa nhỏ — mấy bông cúc vàng xen lẫn vài nhánh lá dương xỉ xanh mướt. Chị đứng dậy, ra quầy, tự lấy cái bình thủy tinh mà ông Tư thường cắm đũa đũa cho khách. Chị đổ nước vào, cắm hoa vào, đặt lên góc quầy. Không nói một câu. Rồi trở về bàn ngồi uống cà phê, nhìn ra ngoài con hẻm đang bắt đầu ồn ào người đi làm trễ.

Ông Tư đứng sau quầy, nhìn bó hoa cúc. Nhìn lưng chị ngồi im. Rồi lại cúi xuống lau bàn.

Tuần sau chị lại đến. Lần này là hoa hồng đỏ, chỉ có ba bông, nhưng còn tươi nguyên, cánh chưa hé. Cũng cái túi vải, cũng chiếc áo bà ba, cũng cái cử chỉ đứng dậy ra quầy cắm hoa không một lời giải thích.

Ông Tư nhận ra thì cũng đã thành lệ rồi.

Chị Lan Anh bán hoa ở chợ Bến Thành đã hơn hai mươi năm. Chỗ của chị là gian hàng số mười hai, kế bên bà Năm bán rau thơm và đối diện với mấy quầy vải vóc sặc sỡ. Mỗi sáng chị ra chợ từ năm giờ, lúc xe ba gác còn chở hoa từ Đà Lạt về, mùi phấn hoa và đất ẩm trộn lẫn vào nhau trong cái không khí còn mát rượi của Sài Gòn trước khi mặt trời kịp lên cao.

Hoa Đà Lạt về nhiều nhưng không phải lúc nào cũng bán hết. Đám cưới, đám tiệc đặt trước thì chị biết ngay từ đầu tuần. Nhưng hoa lẻ, hoa mua thêm cho đẹp quầy, hoa khách ghé mua tặng người yêu hay tặng mẹ — cái đó thì khó lường. Có ngày bán sạch trơn trước tám giờ. Có ngày chín giờ rưỡi vẫn còn hơn nửa bó.

Hoa thừa, để đến chiều là héo.

Ngày đầu tiên chị ghé quán ông Tư là vì đường về nhà đi ngang con hẻm đó. Chị có bó cúc vàng không ai mua, tiếc không nỡ bỏ, mang theo không biết để đâu. Nhìn thấy quán nhỏ với cái bàn gỗ cũ và người đàn ông ngồi một mình sau quầy, chị bước vào.

Và cái bình thủy tinh để không trên quầy — chị nhìn thấy nó, rồi nhìn thấy bó hoa trong tay mình.

Chị không nghĩ nhiều. Chị cắm hoa vào. Đơn giản vậy thôi.

Ông Tư không phải người hay hỏi. Đó là cái đặc điểm mà khách quen của quán biết rõ nhất về ông.

Anh Phúc bán báo đầu hẻm có kể với vợ rằng ông Tư giống như cái gốc cây lâu năm — đứng yên đó, im lặng đó, nhưng bao nhiêu thứ trú ngụ vào mà cây không đòi hỏi gì. Bà vợ anh Phúc gật đầu, bảo nghe có vẻ buồn. Anh Phúc bảo không, buồn sao được, ổng nhìn ai cũng như nhìn cái cây ngoài vườn nhà mình — hiền lành, không phán xét, để người ta tự nhiên mà tồn tại.

Với chị Lan Anh, ông Tư cũng vậy.

Chị đến, cắm hoa, ngồi uống cà phê, nhìn ra ngoài, rồi trả tiền đi. Ông không hỏi chị làm nghề gì, không hỏi hoa lấy ở đâu, không hỏi cắm đây có tính tiền không hay cho không. Cứ để yên. Hoa đẹp thì nhìn, người muốn im lặng thì để im lặng.

Cái bình thủy tinh trên quầy dần dần trở thành thứ khách hay để ý. Mấy cô văn phòng ghé mua cà phê mang đi thường dừng lại một chút, nhìn hoa, rồi mới ra về. Một ông khách hay ngồi đọc báo buổi sáng có lần bảo: "Ông Tư ơi, quán có hoa trông khác hẳn." Ông Tư chỉ cười, không giải thích là hoa của ai.

Cái hôm có người hỏi mua hoa là một sáng thứ Tư.

Khách là một thanh niên, trông chừng hai mươi lăm tuổi, mặc áo sơ mi kẻ sọc, tóc chải gọn. Anh ta vào gọi cà phê sữa, ngồi một lúc rồi nhìn lên quầy, nhìn bó hoa — lần này là hoa loa kèn trắng, năm bông, còn chưa nở hết.

"Chú ơi," anh ta gọi ông Tư. "Bó hoa đó bán không chú?"

Ông Tư đang rót cà phê, dừng tay. Ông nhìn sang bàn chị Lan Anh.

Chị đang cầm ly cà phê, nhìn ra ngoài. Nghe câu hỏi, chị quay lại, gặp ánh mắt ông Tư. Chị hiểu ngay ông đang hỏi gì mà không cần nói thành lời.

Chị mỉm cười. Gật đầu nhẹ.

"Bán được," ông Tư bảo anh thanh niên.

"Bao nhiêu chú?"

Ông Tư nhìn lại chị Lan Anh một cái nữa. Chị đã quay mặt ra ngoài rồi, không nhìn lại. Ông đoán: hoa loa kèn này nếu bán ở chợ có lẽ bốn mươi, năm mươi nghìn một bó. Nhưng đây là hoa thừa, hoa đã cắm một buổi sáng rồi, hoa sắp sửa héo.

"Hai mươi nghìn."

Anh thanh niên móc ví ra trả tiền. Cầm bó hoa, cẩn thận rút từng bông ra khỏi bình, bọc trong mấy tờ giấy báo mà ông Tư đưa thêm. Anh ta cảm ơn rồi đi, dáng bước có vẻ vội, như thể đang trên đường đến chỗ nào đó quan trọng.

Ông Tư nhìn theo một chút. Rồi cúi xuống tiếp tục công việc.

Không gian im lặng trở lại. Cái bình thủy tinh trên quầy giờ trống không, chỉ còn chút nước trong veo.

Chị Lan Anh uống nốt cạn ly cà phê. Đặt xuống. Không nói gì.

Ông Tư rót thêm cho chị nửa ly, không hỏi. Chị nhận, cũng không nói gì.

Bên ngoài, con hẻm đã qua giờ cao điểm buổi sáng. Tiếng xe máy thưa dần. Mấy đứa trẻ trong xóm chạy ra đá banh nhựa, tiếng nhựa chạm gạch lộp cộp vui tai. Bà Bảy hàng xóm phơi đồ trên gác, cái sào tre kẽo kẹt mỗi lần bà đẩy ra xa.

"Hôm nay chờ lâu không anh?" Chị Lan Anh lên tiếng lần đầu trong buổi sáng đó, hỏi ông Tư.

"Không. Hoa tươi mà."

Chị gật đầu. Im một chút rồi nói tiếp: "Mấy bông loa kèn đó tôi định đem về nhà. Nhưng nhà tôi không có ai nhìn cả."

Ông Tư lau ly, không nhìn lên.

"Ở đây có người nhìn," ông nói.

Chị cười nhẹ. Kiểu cười của người đã quen với những thứ vừa đủ — không dư, không thiếu.

Chị Lan Anh về rồi, ông Tư mới rửa cái bình thủy tinh, đặt lại lên quầy.

Trống.

Ông nhìn nó một lúc, rồi thôi, quay sang pha cà phê cho ông khách vừa bước vào.

Ngày hôm sau, tám giờ mười lăm phút, chị Lan Anh lại đến. Túi vải. Áo bà ba. Và một bó nhỏ — lần này là hoa cẩm chướng tím, mấy bông còn nguyên vẹn.

Chị đặt túi xuống bàn. Đứng dậy ra quầy. Rót nước vào bình. Cắm hoa.

Không nói gì.

Ông Tư rót cà phê đen, đặt lên bàn chị.

Ngoài hẻm, tiếng Sài Gòn buổi sáng vẫn cứ ồn ào theo cách của nó — xe cộ, tiếng rao hàng, tiếng trẻ con, tiếng ai đó gọi tên nhau từ đầu ngõ. Nhưng bên trong quán nhỏ, giữa mùi cà phê rang và màu tím của cẩm chướng vừa được cắm, có một thứ gì đó yên tĩnh đến lạ.

Hoa cắm vào quán một buổi sáng là đủ rồi.

Vui mà không cần giữ lại.

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →