🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Đào nán lại nhà cung văn cả ngày hôm ấy, lục lọi trong đống sách vở cũ kỹ, và cô tìm thấy một thứ: một cuốn chép tay các làn điệu Giá Hồi.

Cô mừng rỡ mang ngay về cho Lành xem. Nhưng khi mở ra, cô thất vọng não nề, cuốn sách chỉ chép đúng nửa bài đầu, phần mà cô vốn đã thuộc nằm lòng. Còn trang chép nửa sau thì bị xé mất, chỉ còn trơ lại một dòng ghi chú nguệch ngoạc bên lề: "Nửa sau không chép thành lời. Truyền tâm, không truyền giấy. Muốn biết, hỏi người-giữ-tâm."

"Người-giữ-tâm là ai vậy?" Lành nhíu mày hỏi.

Họ mang câu hỏi ấy đến gặp bà Sâm. Bà trầm ngâm hồi lâu mới đáp. "Người-giữ-tâm, đó là một danh hiệu rất cổ. Trong nghề cung văn, người-giữ-tâm là người hát Giá Hồi giỏi nhất của một thời, là người giữ cái 'tâm pháp' của nửa sau bài hát. Mỗi đời chỉ có duy nhất một người mà thôi. Người ấy không truyền nửa sau bằng lời lẽ, mà bằng cách để cho người học trò tận mắt chứng kiến mình hát nó trong một lần thật sự cứu người. Người học trò cảm được cái tâm ấy, rồi tự mình bật ra được, khi đến lúc cần."

"Vậy thì người-giữ-tâm của đời này là ai ạ?" Đào hồi hộp hỏi.

Bà Sâm nhìn cô thật lâu, ánh mắt đầy ẩn ý. "Ta e rằng chính là cháu đấy, con ạ. Thầy cháu là người-giữ-tâm của đời trước. Ông ấy đã truyền lại cho cháu, không phải bằng lời, mà bằng cách sống bên cháu, thương yêu cháu, để cho cháu tự cảm được cái tâm pháp ấy. Giờ ông ấy mất rồi. Vậy nên cháu là người duy nhất còn lại trên cõi đời này có thể hát trọn vẹn bài Giá Hồi. Cháu là người-giữ-tâm của đời này."

Đào sững sờ, không nói nên lời. Cô, một con bé mồ côi, một con hát lưu lạc rày đây mai đó, lại hóa ra là truyền nhân cuối cùng của một bí pháp cổ xưa, là người duy nhất có thể gọi một đồng trắng trở về từ chỗ lậm sâu nhất.

"Nhưng cháu chỉ hát được nó khi cháu thương đủ nhiều thôi," cô nói, giọng run run. "Lỡ một ngày nào đó cháu giận anh ấy, cháu hờn anh ấy, hay là anh ấy lậm sâu đến mức không còn là cái người mà cháu thương nữa, thì sao hả bà?"

Bà Sâm không trả lời được. Bởi đó chính là chỗ yếu chí tử của bài Giá Hồi, và cũng là của cả hai đứa trẻ này. Cái sợi dây cứu mạng giữa Lành và Đào không phải làm bằng sắt đá. Nó được dệt bằng tình người, thứ mong manh nhất, mà cũng bền bỉ nhất, trên đời.

Đêm hôm ấy, Lành nắm tay Đào dưới ánh sáng của chín mươi chín ngọn đèn. "Vậy là số phận đã buộc cô với tôi rồi," cậu nói khẽ. "Tôi là đồng trắng duy nhất còn lại. Cô là người-giữ-tâm duy nhất còn lại. Hai thứ hiếm hoi nhất trên đời, lại tình cờ gặp nhau ở một cái bến sông nhỏ."

"Không phải số phận đâu," Đào dựa đầu vào vai cậu. "Là tự tôi chọn ở lại đấy chứ. Tôi đã chọn ngay từ cái hôm anh bảo 'không có cô tôi chết mất' kia."

Lành siết nhẹ bàn tay cô, nhìn ra thung lũng đang chìm trong ánh đèn xanh lấp lánh khắp mọi phía. "Vậy thì tôi cũng chọn," cậu nói. "Chọn tin rằng cô sẽ luôn gọi được tôi về, dù chuyện gì có xảy đến. Tôi không muốn nghĩ đến cái ngày điều đó không còn đúng nữa."

Đào không đáp, chỉ siết chặt tay cậu hơn, cả hai cùng im lặng ngồi bên nhau, để ánh sáng của chín mươi chín ngọn đèn ôm trọn lấy họ giữa đêm khuya tĩnh mịch.

Một cơn gió nhẹ thổi qua thung lũng, làm những ngọn đèn xa gần khẽ lay động, ánh xanh chao đi chao lại như hàng nghìn con đom đóm đang bay lượn giữa không trung. Đào ngước nhìn cảnh tượng ấy, lòng bỗng dâng lên một cảm giác vừa an ủi vừa xót xa, biết rằng đằng sau vẻ đẹp huyền ảo này là biết bao nhiêu cuộc đời đã hao mòn, đã hi sinh để giữ cho những ngọn lửa nhỏ bé kia không bao giờ tắt.

"Em sẽ học thêm," cô nói khẽ, phá vỡ sự im lặng. "Học hết mọi làn điệu ở đây, để nếu cần, em có thêm sức mà gọi anh về. Không chỉ dựa vào mỗi Giá Hồi thôi đâu."

Lành gật đầu, siết chặt tay cô, và cả hai cùng ngồi đó cho đến khi ánh trăng lên cao quá đỉnh đầu, không ai muốn là người đầu tiên đứng dậy rời đi.

Hết Chương 37

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 38
← TrướcTiếp →