🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Họ còn chưa kịp rời khỏi Trung Hà thì âm binh đã kéo đến.

Trời sập tối rất nhanh, nhanh một cách bất thường, như thể có ai đó kéo sập một tấm màn đen che kín cả mặt trời. Từ phía sông, một đám sương mù lạnh lẽo bò vào làng, và trong làn sương đặc quánh ấy, những bóng đen lố nhố hiện ra. Không phải vong của người chết bình thường, mà là âm binh: những hình nhân méo mó, mắt đỏ lòm như than, do con mắt dưới sông nặn ra từ chính những linh hồn mà nó đã nuốt chửng. Chúng ào ạt tràn vào ngôi đền, nơi ngọn đèn vừa được thắp lại, quyết dập tắt nó thêm một lần nữa.

"Đào, đàn lên!" Lành hét.

Đào vớ lấy cây đàn nguyệt, ngồi sụp xuống bên cạnh ban thờ, hai tay run rẩy nhưng dây đàn vẫn bật lên thành tiếng. Cô cất giọng hát bài văn thỉnh. Lần này không phải Cậu Bé nữa, mà cần một vị mạnh hơn nhiều. Cô hát thỉnh Quan Lớn Đệ Tam, vị thánh trấn giữ miền sông nước mà bà Cốt từng bắc giá trong cái đêm cuối đời.

Lành trùm tấm khăn đỏ lên đầu, hé cánh cửa trong lòng mình ra. Lần này cậu cố hết sức chỉ mở vừa đủ, gọi đúng một cái tên. "Quan Lớn Đệ Tam, con xin một giá, trấn tà, giữ đèn!"

Một luồng uy nghi ập vào người cậu, nặng nề hơn Cậu Bé gấp bội, lạnh và sắc như nước sông giữa mùa lũ. Lành thấy mình bỗng cao lớn hẳn lên, lưng thẳng băng, đôi mắt quắc lên dữ tợn. Cậu đứng phắt dậy, vung tay một cái, và một dải nước từ ngoài sông cuộn vào theo cửa đền, quật ngã cả hàng âm binh đầu tiên. Quan Lớn trong người cậu chộp lấy một cây đòn gánh dựng ở góc nhà, vung lên như vung một thanh long đao, mỗi nhát chém là một âm binh tan ra thành sương khói.

Đào hát không ngừng nghỉ, giọng cô giữ nhịp cho giá, giữ cho Lành đứng vững trong vai Quan Lớn. Trận chiến giằng co dữ dội. Âm binh đông nghìn nghịt, cứ ngã lớp này lại có lớp khác trào lên từ dưới sông. Lành, trong vai Quan Lớn, càng đánh càng hăng máu, dải nước cuộn quanh người cậu xoáy thành một vòng tròn, cuốn phăng đi từng đợt, từng đợt âm binh ập tới.

Cuối cùng, khi con mắt dưới sông nhận ra không tài nào dập nổi ngọn đèn, đám sương mù từ từ rút đi, lũ âm binh tan biến vào hư không. Trận đầu tiên, họ đã thắng.

Nhưng khi Đào chuyển sang điệu xe giá tiễn để gọi cậu trở về, có chuyện chẳng lành. Lành, vẫn trong dáng Quan Lớn, không chịu lui giá. Cậu vẫn đứng sừng sững giữa đền, mắt quắc lên, tay nắm chặt cây đòn gánh, nhìn Đào trừng trừng như nhìn một người xa lạ.

"Anh Lành?" Đào ngừng tay đàn. "Xả giá đi anh. Hết giặc rồi. Về đi thôi."

"Ta là Quan Lớn Đệ Tam." Cái giọng phát ra từ miệng Lành không còn là giọng cậu nữa. Nó vang rền, lạnh lẽo, đầy uy quyền. "Trận chưa xong. Dưới sông vẫn còn giặc."

Đào lạnh toát cả người. Cô hiểu ra rồi: giá Quan Lớn nặng quá sức Lành, cậu đã lậm sâu, và cái phần "Lành" trong con người cậu đang bị Quan Lớn lấn át, không tự gỡ mình ra được nữa. Đây là lần đầu tiên cậu không thể tự xả giá.

Cô vội vàng hát lại, hát nửa bài "Giá Hồi" mà cô biết: "Về đi thôi... về đi thôi người ơi..." Quan Lớn trong người Lành khựng lại một thoáng, lưỡng lự. Nhưng rồi vị thánh lắc đầu, và Lành, vẫn trong vai Quan Lớn, quay lưng, sải bước về phía sông, định lội xuống nước để "đánh tiếp".

Nửa bài "Giá Hồi" không đủ. Lành đã lậm sâu hơn cái chỗ mà nửa bài có thể với tới. Đào đứng chết lặng nhìn theo bóng cậu tiến ra mép nước, cây đòn gánh vẫn vác trên vai, dáng đi cứng nhắc và xa lạ, chẳng còn chút gì của người con trai cô vẫn biết.

Trăng khuya rọi xuống mặt sông một vệt sáng bạc, và trong vệt sáng ấy, Đào thấy rõ bóng con mắt vàng đang từ từ mở ra dưới lòng nước, kiên nhẫn chờ đợi, như một kẻ săn mồi đã quen cảnh con mồi tự bước vào bẫy. Cô nghiến răng, xốc lại tà áo, rồi lao theo Lành xuống mép nước, không còn kịp nghĩ đến việc bản thân có bơi được hay không.

"Anh Lành! Đứng lại!" cô hét lên lần cuối, giọng đã khàn đặc, nhưng cậu vẫn không dừng bước, cứ thế tiến sâu thêm vào dòng nước lạnh, mỗi bước chân đều đặn như một cỗ máy không còn biết sợ là gì.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →