🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hạ Vọng đón bình minh thật đầu tiên sau mấy nghìn năm.

Mặt trời, ông trời cũ, giờ đã vào giao ước, mọc lên dịu dàng phía Đông, chiếu thứ ánh sáng ấm áp vừa đủ, rồi hứa hẹn sẽ lặn để nhường chỗ cho đêm, cho sao, cho nghỉ ngơi. Sông Cái trong lại, mát lại. Con mắt đói khát xưa giờ là một mặt trời ôn hòa, được cả nước thờ kính theo giao ước mới.

Không khí buổi sáng ấy mang một mùi vị lạ, vừa quen thuộc như bao buổi sáng bình thường, vừa mới mẻ như thể đất trời vừa được sinh ra lần nữa. Hơi nước bốc lên từ mặt sông, chim chóc bắt đầu cất tiếng hót đầu tiên sau một đêm dài câm lặng, và ở đâu đó xa xa, tiếng gà gáy vang lên, một âm thanh giản dị mà bất cứ ai từng trải qua đêm ấy cũng phải rơi nước mắt khi nghe lại.

Lành đứng bên bến, nhìn bình minh, và cậu còn sống. Không nguyên vẹn, cậu đã cho đi quá nhiều suốt hành trình, trí nhớ rách bươm, sức tàn, một phần hồn đã chia vào lửa muôn dân vĩnh viễn. Nhưng cậu còn đây. Còn là Lành. Còn có Đào bên cạnh.

"Anh còn sống," Đào ôm cậu, khóc vì hạnh phúc. "Em tưởng em phải tiễn anh. Em tưởng em mất anh."

Cô áp tay lên ngực cậu, cảm nhận nhịp tim vẫn đập, chậm rãi nhưng đều đặn, một nhịp đập thật, không phải ảo ảnh, không phải ký ức lặp lại. Đó là bằng chứng duy nhất cô cần, rằng người cô thương vẫn còn ở đây, bằng xương bằng thịt, dù đã đổi khác rất nhiều so với chàng trai từng rời làng ra đi năm nào.

"Em đã tìm ra đường thứ ba cho cái neo," Lành nói, ôm cô. "Anh tìm đường thứ ba cho việc chia lửa. Em tìm đường thứ ba cho việc chia gánh. Cả hai mình, cùng cả nước, đã làm được điều không ai làm nổi một mình." Cậu mỉm cười. "Bà Cốt chờ điều này. Không phải một anh hùng hy sinh. Mà cả một dân tộc cùng gánh, để không ai phải hy sinh trọn vẹn."

Xung quanh họ, những người dân còn sót lại trên bến sông bắt đầu reo hò khi thấy tia nắng đầu tiên chiếu xuống mặt nước, nhiều người quỳ sụp xuống tạ ơn, có người bật khóc, có người chỉ đứng lặng nhìn thứ ánh sáng dịu dàng chưa từng thấy trong đời mình.

Có những cụ già run rẩy kể lại cho con cháu nghe về những đêm dài đằng đẵng dưới sự cai trị của Phản Đăng, về nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào từng giấc ngủ suốt bao năm, và giờ đây, được chứng kiến một buổi bình minh thật, họ cảm thấy như cả một đời đau khổ cuối cùng cũng được đền đáp.

Nhưng cậu cũng biết, giao ước mới không phải kết thúc. Ông trời cũ giờ đã thức, không còn ngủ dưới đáy, mà là một mặt trời sống, có ý chí, có ký ức, có cả nỗi cô độc cổ xưa. Giao ước phải được giữ, mỗi ngày, bởi cả nước. Thủy Tinh tự do, nhưng tự do cũng cần cân bằng. Phản Đăng tan rã, nhưng những vết thương nó để lại cần chữa lành. Một thế giới mới vừa mở ra, phức tạp hơn, sống động hơn, với thần và người cùng giữ nhịp đất trời.

Lành nhìn quanh bến sông, nơi những người dân đang dần đứng dậy, lau nước mắt, bắt đầu bàn tán về những việc cần làm trong ngày mới, và cậu nhận ra, đây mới chính là điều cậu từng mong muốn suốt cả hành trình dài: không phải một phép màu chấm dứt mọi đau khổ, mà một buổi sáng bình thường, nơi người ta có thể bắt đầu lại.

"Còn nhiều việc phải làm," Lành nói, nhìn về phía mặt trời mới. "Giữ giao ước. Dạy cả nước giữ lửa. Chữa lành những gì Phản Đăng và Thành Phố Không Đêm để lại. Cân bằng giữa thần và người. Đây không phải kết thúc, Đào ạ. Đây là một khởi đầu."

Đào dựa đầu vào vai cậu, nhìn bình minh. "Vậy mình bắt đầu. Cùng nhau."

Hết Chương 173

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 174
← TrướcTiếp →