Đào ngồi bên Lành, dưới ánh sáng vàng không bao giờ tắt, và cô hiểu cái cô đã làm.
Cô đã chọn không mất ai. Và cái giá là: không còn gì có nghĩa nữa.
Cô nhìn quanh bến sông, nơi từng là chốn tấp nập giờ chỉ còn những bóng người đứng lặng như tượng, ánh mắt trống rỗng hướng về một phía không xác định, và cô hiểu, chậm rãi và đau đớn, rằng mình vừa mở ra một cánh cửa không có lối quay lại.
"Lành," cô gọi, nắm tay cậu, mảnh người đang trống rỗng dần. "Anh còn nghe em không?"
Lành quay sang, đôi mắt lờ đờ. "Em là... Đào. Em hát gọi anh về." Cậu nói, như đọc thuộc lòng, không cảm xúc. "Nhưng anh không cần về nữa. Không còn chỗ nào để về. Mọi nơi đều sáng. Mọi người đều ở đây. Mãi mãi."
Đào khóc, nhưng nước mắt cô dưới ánh sáng vĩnh cửu cũng khô cứng, vô nghĩa. Cô nhận ra: trong cái thế giới không mất mát này, ngay cả nỗi đau của cô cũng không còn thật. Mọi thứ đông cứng, kể cả trái tim.
Cô thử nhớ lại cảm giác đau khi mất một người, cái quặn thắt trong ngực, cái trống hoác sau lưng ngực mỗi khi nghĩ đến một cái tên không còn nghe được nữa. Cô cố tìm lại cảm giác ấy, vì ít nhất nó còn là thật, còn hơn cái yên bình giả tạo đang bủa vây lấy cô lúc này. Nhưng cô không tìm lại được. Nỗi đau, cũng như niềm vui, đã bị ánh sáng vĩnh cửu nuốt chửng, san phẳng thành một thứ cảm giác lưng chừng không tên.
Cô nhớ đứa bé áo nâu, ít nhất, nó đã được siêu thoát thật, được nghỉ thật, trước khi thế giới đông cứng. Đó là điều an ủi duy nhất. Cô nhớ Lành từng nói: "cái chết là cái khung làm cho bức tranh có giá trị." Cô đã đập vỡ cái khung, và bức tranh, cả thế gian, trào ra, loãng đi, mất hình.
Một đêm, nếu còn có đêm, Đào ôm cây đàn, và cô thử hát Giá Hồi, bài gọi người về. Cô hát gọi Lành, gọi cái phần "Lành" thật sự, không phải mảnh trống rỗng này. Cô hát bằng tất cả tình thương còn sót.
Nhưng dưới ánh sáng vĩnh cửu của ông trời cũ, Giá Hồi không còn linh. Vì Giá Hồi gọi người về cõi sống, mà giờ không còn ranh giới giữa sống và chết, không còn cõi để về. Tiếng hát của cô tan vào ánh sáng vàng, vô vọng.
Có những khoảnh khắc, giữa tiếng hát của mình, Đào tưởng như nghe thấy một tiếng vọng đáp lại từ rất xa, mơ hồ như tiếng gió, nhưng mỗi lần cô ngừng lại lắng nghe, nó lại tan biến, để lại cô một mình giữa cái im lặng đặc quánh của một thế giới không còn biết đến bóng tối.
Cô vẫn hát, đêm này qua đêm khác nếu còn có thể gọi đó là đêm, giọng cô ngày một khản đặc, nhưng chưa từng có một tiếng đáp lại thật sự, chỉ có ánh sáng vàng đục vẫn cứ trải dài bất tận, thản nhiên và lãnh đạm trước mọi lời cầu khẩn của một trái tim vẫn còn nguyên vẹn khả năng đau đớn.
Người ta nói, trong cái thế giới không tắt ấy, có một người con gái ôm đàn, ngồi bên một dòng sông không bao giờ tối, hát mãi một bài gọi người về, gọi một người không bao giờ về được nữa, trong một thế giới không còn biết thế nào là mất, nên cũng không còn biết thế nào là tìm thấy.
Đó là thiên đường mà Phản Đăng mơ ước. Đó là món quà của ông trời cũ. Một sự sống bất tận, không cái chết, và không cả sự sống.
(Hết. Nhánh TẮT.)
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết nhánh này ✨