🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ông Vọng đến, và cùng ông là cả một lực lượng Phản Đăng đông hơn nhiều, đồng-dại từ khắp nơi tụ về Cổ Loa cho trận quyết định này.

Bóng người lặng lẽ hiện ra từ khắp các ngả tối quanh giếng Ngọc, hàng chục, rồi hàng trăm đồng-dại, mắt trống rỗng, không cảm xúc, vây kín cả khoảng sân gạch cổ. Ánh sáng vàng ấm của Rùa Vàng chiếu lên những gương mặt vô hồn ấy, càng làm nổi bật sự tương phản giữa một bên là sức sống của thần linh, một bên là cái trống rỗng của những kẻ đã đánh mất chính mình.

"Ta đã để ngươi đi khắp nước, học mọi thứ, chia lửa cho dân," Ông Vọng nói, đứng bên kia giếng Ngọc. "Vì ta muốn xem ngươi có tìm ra đường thứ ba thật không, cái đường mà năm mươi năm trước ta thất bại. Và ngươi tìm ra thật. Lẫy của muôn dân. Cái neo sống. Ta phải công nhận, ngươi đi xa hơn ta." Giọng ông chùng xuống. "Nhưng chính vì thế ta phải ngăn ngươi. Vì đường của ngươi vẫn đòi một người hy sinh, là ngươi. Và ta đã thề: không để thêm một người giữ đèn nào phải hy sinh cho cái lưới này nữa. Kể cả ngươi. Kể cả nếu phải dập cả lưới."

Lành nhìn ông, và lần đầu cậu thực sự hiểu Ông Vọng. Ông không ác. Ông chỉ đã đau quá nhiều, mất bà Cốt, mất thầy Lam, thấy bao người giữ đèn cháy hết mình, đến mức ông thà phá hủy tất cả còn hơn thấy thêm một người hy sinh. Một lòng từ bi đã hóa thành tuyệt vọng.

Trong ánh mắt già nua của Ông Vọng, Lành như thấy được cả nửa thế kỷ đau đớn dồn nén, những đêm ông đứng nhìn người mình thương yêu cháy kiệt vì giá đồng mà không cứu được. Cậu chợt hiểu, kẻ thù lớn nhất của mình lúc này không phải một người ác, mà là một người từng thất bại quá đau, đến mức chọn cách phá bỏ tất cả thay vì tin thêm một lần nữa.

Lành nắm chặt tay, cảm nhận rõ sự bất lực dâng lên trong lòng khi đứng giữa hai lựa chọn không lối thoát, một bên là lời hứa với đứa bé đang cạn sức trong đèn, một bên là người thầy cũ giờ đã trở thành kẻ thù vì quá đau đớn trước những mất mát đã qua.

"Bắt con bé cung văn," Ông Vọng ra lệnh. "Không giết. Chỉ giữ. Chừng nào con bé còn trong tay ta, thằng giữ đèn không dám bắc giá cao, vì không có cung văn kéo về. Nó sẽ phải nghe ta."

Đám đồng-dại lao vào bắt Đào. Lành chắn lại, nhưng chúng quá đông.

Tiếng vật lộn vang lên hỗn loạn khắp sân giếng, tiếng chân giẫm lên nền gạch cổ, tiếng thở gấp của Lành khi cậu cố đẩy lùi từng kẻ một, nhưng vòng vây cứ siết chặt dần, đẩy Đào lùi sát vào thành giếng lạnh lẽo. Và giữa lúc hỗn loạn, Cẩn, kẻ được lệnh bắt Đào, đứng khựng lại.

Anh nhìn Đào, người con gái đã dạy anh hát, đã coi anh như em. Anh nhìn Lành, người đã tin anh, dạy anh điểm lửa, dù anh phản bội. Và trong lòng Cẩn, cái phần "người" mà lão Mù từng nghe thấy, cái phần chưa hoàn toàn thành đồng-dại, trỗi dậy.

Giọng quát của Ông Vọng vang dội khắp sân giếng, đủ uy lực để đám đồng-dại xung quanh khựng lại một nhịp, nhưng ánh mắt tất cả đều đổ dồn về phía Cẩn, chờ xem người thanh niên ấy sẽ hành động ra sao.

"Cẩn! Bắt con bé!" Ông Vọng quát.

Cẩn nhìn ngọn lửa xanh trong tay mình, rồi nhìn Đào đang bị dồn vào thành giếng, và anh nhớ chuyện Trọng Thủy, kẻ phản bội cuối cùng cũng hối hận, nhảy xuống giếng tự vẫn. Anh đứng ngay bên giếng Ngọc, đúng cái giếng Trọng Thủy đã gieo mình hai nghìn năm trước.

Bàn tay anh run lên, ngọn lửa xanh trong lòng bàn tay chao đảo theo từng nhịp đấu tranh nội tâm dữ dội, và trong khoảnh khắc ấy, không ai trong đám đồng-dại xung quanh nhận ra rằng người đồng đội của họ đang đứng ở lằn ranh cuối cùng giữa việc trở thành một công cụ hoàn toàn hay tìm lại được một mảnh cuối của chính mình.

"Em xin lỗi, thầy Vọng," Cẩn nói khẽ. "Và em xin lỗi anh Lành. Em đã phản. Nhưng em không bắt được chị Đào."

Hết Chương 128

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 129
← TrướcTiếp →