🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Đúng khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khi lửa xanh chực trùm cả giếng, Rùa Vàng tự mình hiện lên.

Có lẽ ngài cảm được lòng thành của Lành, cái cách cậu, giữa trận sinh tử, vẫn ôm ngọn đèn mà hứa giải thoát cho đứa bé bên trong. Hay có lẽ ngài đã thử đủ rồi. Từ đáy giếng Ngọc, Rùa Vàng trồi lên hẳn, khổng lồ, mai khảm ngọc tỏa hào quang vàng ấm. Ánh sáng của ngài lan ra, và lửa xanh của đám đồng-dại, chạm phải, lụi tắt hết.

Toàn bộ khoảng sân giếng bừng lên trong thứ ánh sáng vàng ấm áp chưa từng thấy, xua tan cả màn sương đêm lẫn cái lạnh rỗng còn vương lại từ những ngọn lửa xanh vừa bị dập. Cái mai rùa khổng lồ, mỗi đường vân trên đó như khắc cả một chương lịch sử, phản chiếu ánh trăng khuyết thành muôn vệt sáng lấp lánh trên mặt nước đang gợn sóng.

"Kẻ nào dám dùng lửa của ông trời cũ trên đất thiêng Cổ Loa?" Giọng Rùa Vàng vang như chuông đồng cổ, trầm và uy nghi. Đám đồng-dại Phản Đăng rúm lại, lùi ra xa. Ngay cả Cẩn cũng tái mặt.

Cẩn và đám đồng-dại lùi sát vào bóng tối bên rìa sân, không dám nhúc nhích, như thể chỉ một cử động nhỏ cũng có thể chọc giận vị thần khổng lồ đang sừng sững giữa quầng sáng vàng ấm kia. Bà Khoan quỳ sụp xuống, hai tay chắp lại run rẩy, miệng lẩm bẩm những lời cảm tạ dòng họ bà đã truyền qua bao đời.

Rùa Vàng quay sang Lành, đôi mắt cổ xưa nhìn thấu tận tâm can. "Ngươi là người giữ đèn gọi ta. Ngươi muốn xin lẫy, để khóa lại mối lưới ta từng đúc, mà loài người làm hỏng. Đúng không?"

Lành cảm nhận rõ sức nặng của ánh nhìn cổ xưa ấy đè lên vai mình, như thể mọi lời nói dối, mọi tính toán vụ lợi đều sẽ bị nhìn thấu ngay tức khắc, và điều đó khiến cậu càng thêm quyết tâm chỉ nói ra sự thật.

"Vâng," Lành quỳ xuống. "Mối lưới phương Bắc hỏng từ ngày mất lẫy Nỏ Thần. Con mắt ông trời cũ đang trồi lên ở chỗ lỏng ấy. Con xin Ngài đúc lẫy mới, để khóa lại."

Một khoảng lặng dài trôi qua, đủ để Lành nghe rõ cả tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực, đủ để cậu cảm nhận từng giây trôi qua nặng nề như cả một kiếp người.

Rùa Vàng im lặng hồi lâu, đôi mắt dò xét. "Hai nghìn năm trước, ta nói với An Dương Vương: lẫy mới chỉ đúc được từ lòng của muôn người, khi nào có một người giữ đèn biết chia lửa cho cả thiên hạ. Ngươi nói ngươi đã chia lửa. Lấy gì chứng minh?"

Lành ngẩng lên, và cậu biết đây là khoảnh khắc quyết định. "Con không thể mang cả nước đến đây cho Ngài xem. Nhưng con xin Ngài cảm nhận." Cậu giơ ngọn Đèn Cái, dù yếu, lên. "Ngài thử dò theo ngọn đèn gốc này. Nó không còn là một ngọn đèn đơn độc nữa. Nó nối với hàng nghìn ngọn lửa nhỏ con đã điểm cho dân, ở vùng đập, ở cửa biển, ở các làng. Hàng nghìn người thường, không dòng máu giữ đèn, đang cùng gánh lưới với con. Ngài dò mà xem."

Rùa Vàng cúi đầu, chạm mai vào ngọn Đèn Cái, và dò theo. Đôi mắt cổ xưa của ngài mở lớn, ngài cảm được. Từ ngọn đèn gốc yếu ớt, tỏa ra hàng nghìn sợi liên kết mảnh mai, nối tới hàng nghìn ngọn lửa nhỏ khắp đất nước. Một mạng lưới của muôn dân, có thật.

Cả sân giếng chìm trong im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng thở dồn dập của Lành và tiếng nước nhỏ giọt đâu đó trong bóng tối. Ngay cả Ông Vọng, dù chưa xuất hiện, nếu có ở đó chứng kiến cảnh này, có lẽ cũng phải thừa nhận rằng điều ông từng cho là bất khả đã thành sự thật ngay trước mắt.

Đào quỳ phía sau, tay vẫn ôm chặt cây đàn, không dám thở mạnh, mắt không rời khỏi khoảnh khắc Rùa Vàng dò xét mạng lưới lửa. Cô biết, chỉ một cái gật đầu hay lắc đầu của vị thần cổ xưa này cũng đủ định đoạt cả hành trình họ đã đi qua, cả những gì họ đã mất, đã hy sinh, để có được ngày hôm nay.

"Sau hai nghìn năm," Rùa Vàng nói, giọng rung động, "cuối cùng cũng có một người làm được điều ta tiên tri. Một người giữ đèn chia lửa cho muôn dân. Đứng dậy đi, người giữ đèn. Ta sẽ đúc lẫy cho ngươi."

Hết Chương 125

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 126
← TrướcTiếp →