🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Đêm Frankfurt buông xuống như một tấm màn nhung màu than, dày đặc và tĩnh mịch. Đồng hồ điểm hai giờ sáng, và ở một nơi xa xôi cách nửa vòng Trái Đất, có lẽ anh đang chìm sâu vào giấc ngủ, hoặc thức giấc vì một nỗi trăn trở nào đó. Em ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn những ánh đèn lấp lánh như vô vàn vì sao rơi trên mặt đất, và bàn tay em run rẩy bấm số điện thoại quen thuộc ấy, lần cuối cùng.

Đầu dây bên kia đổ chuông dài, từng hồi như gõ vào vách ngăn mỏng manh giữa quá khứ và hiện tại. Em đã tự hứa với bản thân rằng sẽ không bao giờ gọi lại cho anh nữa, nhưng đêm nay, giữa lòng thành phố xa lạ này, có một sợi dây vô hình níu giữ em, thúc giục em cất lên tiếng nói. Rồi anh nhấc máy, giọng ngái ngủ, trầm ấm quen thuộc như một bản nhạc cũ chợt vang lên trong tâm trí em.

"Linh à?" Anh khẽ hỏi, như sợ làm vỡ tan một giấc mơ đẹp.

Em hít một hơi thật sâu, cố nén lại những cảm xúc đang cuộn trào, chúng như dòng sông ngầm chảy xiết trong lòng. "Hùng… em đây. Anh vẫn nhớ giọng em, dù đã một năm rồi."

Im lặng. Một khoảng lặng mênh mang, đủ để em cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình, đủ để hình dung ra khuôn mặt anh đang mơ màng nơi phương xa. Một năm qua, em đã sống một cuộc đời khác, đã học cách tựa vào chính mình, đã trưởng thành hơn, nhưng cái tên “Hùng” vẫn là một vết khắc dịu dàng trong tâm hồn em, một phần không thể tách rời của tuổi trẻ.

"Em đang ở Frankfurt sao?" Giọng anh đã tỉnh táo hơn chút, mang theo chút ngạc nhiên và cả sự quan tâm không thể che giấu.

Em mỉm cười, một nụ cười pha lẫn chút buồn bã và bình yên. "Vâng, em vừa hạ cánh chiều nay. Đêm ở đây dài hơn anh nghĩ, và tĩnh lặng hơn nhiều." Những ngày qua, em đã sống như một nữ cường nhân, gồng mình lên để đối diện với mọi thứ, nhưng sâu thẳm trong lòng, em vẫn cần một điểm tựa mềm mại như thế này, một cuộc gọi lúc hai giờ sáng để giãi bày.

Anh lại im lặng, rồi tiếng thở dài khẽ khàng truyền đến, như một làn gió nhẹ lướt qua tâm hồn em. "Em gọi cho anh để làm gì vậy, Linh?" Câu hỏi ấy như một con dao cùn, không sắc bén nhưng lại khứa vào lòng em một vết thương âm ỉ.

"Em chỉ muốn nói chuyện với anh lần cuối," em nói, giọng em khẽ hơn, mềm mại hơn. "Trước khi em thực sự bắt đầu cuộc sống mới ở đây, trước khi em cắt đứt mọi sợi dây ràng buộc với quá khứ. Em muốn chữa lành những vết thương cũ, không phải bằng cách quên đi, mà là bằng cách chấp nhận, và tìm lại bản thân mình ở một phiên bản trưởng thành hơn."

Anh không đáp, chỉ lắng nghe. Em biết anh đang lắng nghe, với tất cả sự thấu hiểu và dịu dàng mà anh vẫn luôn dành cho em, ngay cả khi chúng ta không còn là của nhau. Tình yêu của chúng ta, dẫu đã khép lại, nhưng vẫn là một phần quý giá trong hành trình em tìm kiếm chính mình.

"Anh đã sống tốt chứ?" Em hỏi, một câu hỏi đơn giản nhưng chứa đựng bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu sự quan tâm thầm kín mà em không tiện nói ra.

"Anh ổn," anh trả lời, giọng anh nghe có vẻ nhẹ nhõm hơn một chút. "Mọi thứ vẫn vậy. Có lẽ... chỉ là anh đã học cách chấp nhận mọi thứ rồi."

Chúng em trò chuyện thêm một lát nữa, về những điều nhỏ nhặt, về thời tiết, về những dự định tương lai. Không một lời hờn trách, không một câu nuối tiếc, chỉ có sự bình yên lan tỏa giữa hai tâm hồn từng là một. Giữa đêm khuya thanh vắng, qua hàng ngàn cây số, chúng em tìm thấy một khoảnh khắc chữa lành cuối cùng, một sự giải thoát nhẹ nhàng như cánh chim bay qua bầu trời đêm.

"Thôi, em phải đi ngủ rồi, Hùng ạ," em nói, và em biết đây là lời từ biệt thật sự. "Cảm ơn anh vì tất cả. Vì đã là một phần đẹp đẽ trong cuộc đời em."

"Ngủ ngon nhé, Linh," anh đáp lại, giọng anh chất chứa một nỗi buồn thầm lặng mà em có thể cảm nhận được. "Em hãy sống thật tốt, thật hạnh phúc. Hãy tìm thấy bình yên mà em xứng đáng có được."

Em cúp máy, để lại một khoảng trống mênh mông trong không gian, nhưng cũng là một sự giải tỏa trong lòng. Tiếng gió đêm vẫn thì thầm ngoài cửa sổ, mang theo hơi lạnh của một lục địa xa xôi, nhưng trong em, một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên, ấm áp và kiên định. Em biết, cuộc hành trình tìm lại bản thân mình vừa mới bắt đầu, và bình minh ở Frankfurt sẽ mang theo một Linh hoàn toàn mới, một Linh đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Cô gái đã từng khóc cạn nước mắt vì tình yêu nay đã mỉm cười, bởi vì cô biết, đôi khi, sự chia ly lại là khởi đầu cho một hành trình mới, một chương sách diệu kỳ mà ở đó, cô sẽ viết nên câu chuyện về sự tự do, về tình yêu dành cho chính mình, và về một hạnh phúc không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện