🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Nhà Lan sáng Chủ Nhật có mùi cà phê phin và mùi báo giấy mới — bố cô vẫn giữ thói quen đọc báo in dù mẹ cô càm ràm suốt mười năm nay rằng đọc trên điện thoại vừa rẻ vừa nhanh. Ông ngồi ở bàn ăn ngoài hiên, kính lão trễ xuống sống mũi, và khi Khôi dắt xe vào sân, ông chỉ ngẩng lên nhìn qua gọng kính, không đứng dậy ngay.

"Chào chú," Khôi nói, giọng cẩn trọng hơn thường ngày.

"Vào đi." Bố Lan gập tờ báo lại, để lên bàn. "Ngồi."

Mẹ Lan từ trong bếp bước ra, đã quen mặt Khôi từ hồi anh hay ghé nhà hàng xóm khi hai người còn nhỏ, nên bà chào bình thường, mang trà ra, rồi lấy cớ đi tưới cây để hai cha con — không, để bố Lan và Khôi — ngồi lại với nhau. Lan đứng tựa cửa bếp, nhìn qua khe cửa, không dám bước hẳn ra.

"Cháu làm mộc," bố Lan nói, không phải câu hỏi.

"Dạ."

"Xưởng cháu thuê hay của nhà?"

"Cháu thuê, chú. Ký hợp đồng năm năm, còn ba năm nữa."

"Thu nhập ổn không?"

Khôi không trả lời ngay. Anh nhìn xuống tách trà, rồi nhìn lên. "Không đều như lương văn phòng, chú ạ. Có tháng nhiều đơn, có tháng ít. Nhưng cháu tự chủ được, và cháu không định làm việc gì khác."

Bố Lan gật đầu chậm, kiểu gật đầu không hẳn đồng ý, chỉ là ghi nhận. Ông rót thêm trà cho cả hai, dù tách của Khôi còn gần đầy.

Đúng lúc đó, cái quạt trần trên hiên bỗng phát ra tiếng kêu cọt kẹt rồi chậm dần, chậm dần, đứng hẳn. Bố Lan cau mày, định đứng dậy lấy ghế trèo lên xem, nhưng Khôi đã nhanh hơn.

"Chú để cháu xem cho." Anh kéo ghế, trèo lên, tháo nắp mô-tơ quạt bằng con dao nhỏ luôn mang theo trong túi quần, xoay xoay vài vòng, tra thêm giọt dầu từ chai dầu máy bố Lan chỉ cho. Chưa đầy năm phút, cánh quạt quay trở lại, êm hơn cả trước.

"Cháu biết sửa cả quạt à?" Bố Lan hỏi, giọng đã bớt dò xét hơn một chút.

"Cháu làm mộc lâu năm, chú ạ, cái gì có bánh răng với ốc vít cháu cũng mò được. Không phải thợ điện chuyên nhưng sửa lặt vặt trong nhà thì cháu quen tay."

Bố Lan không nói gì, chỉ gật đầu, nhưng ông kéo ghế lại gần bàn hơn một chút, và giọng ông khi hỏi câu tiếp theo đã bớt phần căng thẳng của một cuộc thẩm vấn.

"Chú không hỏi vì chê nghề mộc," ông nói sau một lúc. "Chú hỏi vì con Lan nhà chú đi học nước ngoài từ hồi hai mươi hai tuổi, bằng cấp tốt, lương cao, tương lai rộng. Bây giờ nó về, bỏ hết, làm ở một công ty nội thất bé tí lương chưa bằng một phần ba lương cũ. Chú là bố, chú phải hỏi lý do."

"Con tự chọn, bố." Lan bước hẳn ra khỏi cửa bếp, không chịu đứng nghe lén nữa. "Không phải vì anh Khôi ép con, cũng không phải vì con không nghĩ kỹ."

Bố cô nhìn cô, ánh mắt không giận nhưng cũng không dễ dàng buông. "Bố không nói con bị ép. Bố hỏi con nghĩ kỹ chưa. Năm năm trước con cũng đi vì nghĩ đó là điều đúng. Bây giờ con về cũng nói là nghĩ kỹ. Làm sao bố biết lần này khác?"

Câu hỏi rơi vào giữa sân, nặng hơn cả tiếng ve đang kêu trên cây nhãn. Khôi im lặng, không xen vào — Lan nhận ra anh đang cố ý để cô tự trả lời, không giành phần bênh vực.

"Vì lần trước con đi để tìm cái gì đó," Lan nói, "mà con không biết rõ nó là gì. Con nghĩ đi càng xa thì càng tìm ra. Bây giờ con biết rồi. Con không cần đi tìm nữa — con chỉ cần ở lại chỗ đã tìm thấy."

"Thế còn công việc? Còn sự nghiệp con gây dựng năm năm?"

"Con không mất nó, bố. Con mang nó về. Bây giờ con thiết kế nhà cho người mình quen biết, hiểu được câu chuyện của họ trước khi vẽ. Con thấy việc đó có ý nghĩa hơn con tưởng."

Bố Lan im lặng hồi lâu, mắt nhìn ra sân, nơi mẹ Lan đang tưới mấy chậu lan giả vờ không nghe gì. Cuối cùng ông quay sang Khôi.

"Cháu đối xử với con gái chú thế nào, năm năm trước?"

Khôi không né câu hỏi. "Cháu để nó đi mà không nói ra điều cháu muốn nói. Cháu nghĩ đó là cách đúng — không giữ chân người ta. Bây giờ cháu biết đó là sai lầm lớn nhất đời cháu."

"Cháu sẽ không lặp lại sai lầm đó chứ?"

"Cháu không dám hứa cháu không bao giờ sai, chú ạ." Khôi nhìn thẳng vào mắt ông. "Nhưng cháu hứa cháu sẽ không im lặng nữa. Dù có sợ đến đâu."

Bố Lan nhìn anh một lúc lâu, rồi bất ngờ bật cười — tiếng cười ngắn, hơi khàn, kiểu cười của người vừa nghe một câu trả lời không hoa mỹ nhưng thật.

"Câu đó được đấy." Ông đứng dậy, vỗ vai Khôi một cái, nhẹ nhưng chắc. "Ở lại ăn cơm trưa. Mẹ nó nấu canh chua cá lóc, món tủ."

Khi ông quay vào nhà, Lan mới thở ra, không nhận ra mình đã nín thở từ lúc nào. Khôi nhìn cô, nhướng mày như hỏi "ổn chưa," và cô gật đầu, không nói gì, chỉ đưa tay ra nắm lấy tay anh dưới gầm bàn, nơi bố mẹ cô không nhìn thấy.

Trong bếp, mẹ Lan kéo cô lại phụ bưng đồ ăn, nhân lúc chỉ có hai mẹ con mới ghé sát tai cô, giọng thì thầm đầy vẻ hể hả. "Bố con ít khi cười với ai như vậy đâu. Lần trước bạn trai chị họ con đến ra mắt, ngồi cả buổi chiều mà bố có thèm hỏi câu nào quá ba chữ."

"Mẹ theo dõi kỹ thế cơ à?" Lan bật cười, bê đĩa canh chua ra khỏi bếp.

"Mẹ không theo dõi. Mẹ chỉ để ý." Mẹ Lan liếc qua khe cửa, nhìn Khôi đang giúp bố Lan kê lại cái ghế xích đu ngoài hiên, tay chân lóng ngóng nhưng nhiệt tình. "Thằng đó được đấy, con ạ. Không phải kiểu nói ngọt. Nhưng tay chân thật thà."

Lan không đáp, chỉ mỉm cười, bưng đĩa canh ra bàn, và trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra mình chưa từng thấy nhà mình rộn ràng thế này từ rất lâu rồi.

Trưa hôm đó, giữa tiếng bát đũa và tiếng bố cô kể chuyện cơ quan cũ, Lan nhìn quanh bàn ăn — bố, mẹ, Khôi, và cô — và nghĩ, lần đầu tiên từ khi về nước, rằng đây chính xác là hình ảnh cô từng cố vẽ ra trong đầu suốt những đêm mất ngủ ở một căn phòng xa lạ nào đó, cách đây rất nhiều năm, mà không bao giờ vẽ ra được trọn vẹn.

Bây giờ cô không cần vẽ nữa. Cô đang ngồi ở giữa nó.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →