Sân thượng dãy trọ Cô Bảy, một nơi Đan chưa từng lên tới suốt hai năm sống ở đây, dù chỉ cách phòng cô đúng một cầu thang xoáy hẹp phía cuối dãy.
Tối nay, không hiểu vì sao, cô lại tìm tới đây, mang theo một chai nước và chiếc ghế nhựa nhỏ, ngồi xuống nhìn xuống khu trọ bên dưới, những ô cửa sổ sáng đèn lác đác, tiếng ti vi từ phòng ai đó vọng lên nhè nhẹ, tiếng xe máy chạy ngang đầu hẻm. Gió trên cao thổi mát hơn hẳn dưới mặt đất, mang theo mùi cơm chiều còn vương lại từ những căn bếp nhỏ khắp dãy trọ.
Cô đặt chai nước xuống cạnh chân ghế, chưa vội mở, chỉ ngồi im để cảm nhận làn gió lùa qua tóc, qua áo, một cảm giác trong lành hiếm hoi giữa lòng thành phố đông đúc. Từ độ cao này, dãy trọ Cô Bảy hiện ra trọn vẹn hơn hẳn, những mái tôn cũ, những dây phơi đồ giăng ngang giữa các phòng, một khung cảnh quen thuộc mà cô chưa từng nhìn từ góc độ này suốt hai năm qua.
Đã hai tuần kể từ đêm ở tiệm Vinh. LOÉ vẫn hoạt động bình thường, ứng dụng vẫn được tải về mỗi ngày, người dùng vẫn đăng story rồi xoá đi trong vài giây, không ai trong số họ biết rằng vị trí đầu tiên trong danh sách người xem, giờ đây, đã vĩnh viễn trống rỗng.
Đan nghĩ về Khôi, người vẫn đang ngồi trong văn phòng sang trọng, tiếp tục điều hành công ty, tiếp tục cười trước khi nói điều khó nghe với ai đó khác. Cô nghĩ về Uyên, giờ đây có lẽ đang tìm việc mới, mang theo gánh nặng của mẹ già và một quá khứ không ai còn nhắc tới. Công lý, nếu có tồn tại, cũng chỉ đến với một phần rất nhỏ của toàn bộ câu chuyện.
Cô không còn thấy cơn giận dữ như những ngày đầu nữa, chỉ còn lại một sự thấu hiểu chua chát về cách thế giới vận hành, nơi những kẻ đủ quyền lực luôn tìm được cách đứng ngoài hậu quả, còn những người nhỏ bé hơn, dù đúng dù sai, vẫn phải gánh phần nặng nhất.
Và cô nghĩ về Thứ 0. Về việc nó là gì. Người, hay không phải người. Một đoạn code đã "sống" theo một cách nào đó sau sáu năm chứng kiến quá nhiều bí mật của quá nhiều người, hay chỉ là một hệ log phức tạp mà tâm trí con người, luôn khao khát tìm thấy ý nghĩa, đã tự gán cho nó một linh hồn không hề có thật.
Cô sẽ không bao giờ biết được câu trả lời chắc chắn. Không ai sẽ biết. Vinh không biết. Người đồng nghiệp cũ bí ẩn của ông, dù là ai, cũng chưa chắc đã biết. Và giờ đây, khi dữ liệu đã bị xoá vĩnh viễn, không còn cách nào để tìm ra câu trả lời đó nữa, dù chỉ là gần đúng.
Đan chấp nhận điều đó. Không phải vì cô hết tò mò, mà vì cô đã học được, có những câu hỏi buộc phải sống chung với sự không chắc chắn của nó, thay vì chờ đợi một lời giải đáp có thể sẽ không bao giờ tới.
Cô nhớ Trúc. Không phải nỗi nhớ quặn thắt như những ngày đầu sau khi biết sự thật, mà là một nỗi nhớ đã lắng lại, trở thành một phần của cô, giống như một vết sẹo đã lành nhưng vẫn còn đó mỗi khi trời trở gió, như đêm nay, khi gió trên sân thượng bỗng lạnh hơn một chút. Có những ngày cô vẫn bắt gặp mình định nhắn tin cho Trúc kể một chuyện vui vặt vãnh nào đó, rồi khựng lại giữa chừng, ngón tay dừng trên bàn phím một giây trước khi nhận ra không còn ai ở đầu dây bên kia để đọc tin nhắn đó nữa.
Xa xa, phía một dãy trọ khác, cách đó không biết bao nhiêu con hẻm, một cô gái mới nhập học năm nhất, lần đầu xa nhà, đang ngồi trong phòng trọ nhỏ của mình lúc gần hai giờ sáng, gõ ra một câu thật lòng vào khung soạn story trên một ứng dụng nào đó, ngón tay lơ lửng trên nút Đăng, tin chắc rằng nếu xoá đi trong vài giây, thì coi như chưa từng nói ra điều gì.
Cô gái đó không biết về Đan. Không biết về Trúc. Không biết về Thứ 0, về Vinh, về tất cả những gì đã xảy ra suốt bảy tháng qua ở một góc khác của thành phố này. Với cô, đêm nay chỉ là một đêm bình thường như bao đêm khác, một trong hàng triệu đêm mà ở đâu đó, luôn có ai đó đang tin vào cùng một ảo tưởng.
Đan đứng dậy, tựa vào lan can sân thượng, nhìn lên bầu trời đêm Sài Gòn, không nhiều sao vì ánh đèn thành phố quá sáng, chỉ có vài chấm nhỏ le lói xuyên qua được lớp bụi mờ. Cô lấy điện thoại ra, không mở app LOÉ, chỉ nhìn màn hình khoá tối đen phản chiếu gương mặt mình mờ nhạt.
Cô hít một hơi thật sâu, môi khẽ nhếch lên, một biểu cảm khó gọi tên, không hẳn là vui, cũng không hẳn là buồn, rồi khẽ nói thành tiếng, không phải với ai đang lắng nghe, chỉ để gió đêm mang đi.
"Chắc không ai thấy đâu."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨