Linh thức dậy lúc bảy giờ.
Không có báo thức. Không có lý do. Chỉ là mắt tự mở ra, nhìn lên trần nhà, và nhận ra bầu trời ngoài cửa sổ đang có màu xám xịt theo kiểu Hà Nội tháng Mười — không phải xám buồn, là xám mờ như ai đó quên không vặn đủ độ sáng.
Cô nằm thêm ba phút. Đúng ba phút — cô đếm.
Rồi dậy.
Bếp nhỏ, cà phê phin, cái phin nhôm cũ mà cô mang từ nhà mẹ lên khi ra ở riêng ba năm trước. Nước sôi rót vào, tiếng "xèo" nhỏ, mùi cà phê bắt đầu lan ra. Linh đứng dựa vào tủ lạnh, nhìn phin nhỏ giọt, nghĩ không nghĩ gì cả.
Cô mang ly ra ban công.
Ban công nhỏ — đủ một ghế nhựa xanh và một cái chậu cây bạc hà mà cô tưới thất thường. Dưới ngõ, bà bán xôi đã đẩy xe về, để lại mùi lá chuối ám mờ trong không khí. Tiếng xe máy. Tiếng ai đó gọi nhau bằng tên. Hà Nội buổi sáng không bao giờ im — chỉ là im ở tần số khác.
Linh cầm ly cà phê, nhớ lại đêm qua.
Không phải kiểu nhớ đặc biệt. Không có cảnh nào đẹp như phim để lại ở đây. Chỉ là hình ảnh cái taxi dừng ở đầu ngõ, đồng hồ chạy, Minh ngồi nhìn thẳng ra phía trước và kể — bằng giọng bình thường, như kể một chuyện cũ không còn đau nữa — về Thảo. Rằng Thảo không xấu, không phản bội. Rằng Thảo muốn gì đó Minh không thể cho, hoặc không chịu cho, hoặc đến giờ vẫn chưa hiểu mình tại sao không cho.
Anh không hoàn thành câu đó.
Linh cũng không hỏi tiếp.
Họ ngồi thêm mười lăm phút trong cái taxi với đồng hồ chạy. Rồi Linh nói "thôi tôi vào", Minh gật, cô mở cửa, cô đóng cửa. Cô đi vào ngõ mà không ngoái lại. Không phải vì cô không muốn ngoái. Chỉ là ngoái thì phải làm gì tiếp theo, và cô chưa biết.
Điện thoại ở trong túi áo khoác, trên móc cửa.
Linh uống thêm ngụm cà phê. Nhìn xuống ngõ. Một đứa trẻ chạy ra cổng, bị mẹ túm lại. Chiếc lá vàng từ cái cây không rõ loại rơi xuống nước đọng ở rãnh.
Cô vào lấy điện thoại.
Mở danh bạ. Tìm tên Minh. Ảnh đại diện là một góc tường gạch cũ có bóng nắng — rõ ràng anh tự chụp, rõ ràng không phải selfie. Cô nhìn tên anh khá lâu. Không nhắn gì.
Không phải vì không có gì để nhắn. Mà vì những thứ cô muốn nhắn đều nghe kỳ kỳ khi gõ ra. Hôm qua tôi không buồn ngủ sau khi về. Không. Câu về Thảo anh không hoàn thành — tôi nghĩ tôi hiểu. Càng không. Anh uống cà phê mấy giờ? Thì ra vẻ cố ý quá.
Cô đặt điện thoại xuống bàn.
Tám giờ kém mười, cô cầm túi ra.
Quán Góc lúc tám giờ sáng thứ Năm: lác đác ba bàn. Một người đàn ông trung niên đọc báo giấy — báo giấy, năm 2024 còn người đọc báo giấy. Một cô gái cắm tai nghe, màn hình laptop chiếu slide PowerPoint màu xanh nhức mắt. Tiếng nhạc jazz cũ từ cái loa nhỏ trên kệ.
Và Minh. Bàn góc, sách bìa xanh, ly cà phê đen chưa uống — hơi nước vẫn còn bốc lên nhẹ.
Anh nhìn lên khi Linh bước vào.
Gật đầu. Như mọi buổi sáng khác.
Linh đi thẳng đến bàn anh. Kéo ghế ngồi xuống. Không hỏi. Anh cũng không hỏi. Chị Hoa từ quầy đi ra, nhìn Linh với cái nhìn của người đã thấy cảnh này đủ lần để không còn ngạc nhiên.
"Cà phê trứng không chị?"
"Vâng."
Chị Hoa quay vào. Minh lật trang sách. Linh lấy notebook ra — cái notebook màu cam cô hay dùng để phác thảo copy — mở ra một trang trắng rồi không viết gì.
Im lặng kéo dài khoảng hai phút.
Không phải im lặng khó chịu. Là kiểu im lặng của hai người đã ngồi chung đủ lần để không cần lấp đầy nó bằng âm thanh.
"Anh đến sớm," Linh nói. Không phải câu hỏi.
"Hay đến giờ này." Minh không nhìn lên khỏi sách.
"Tôi tưởng anh ngủ muộn hơn. Sau hôm qua."
"Tôi không ngủ muộn được." Anh lật trang. "Sinh học."
Linh nhìn anh. "Anh nói 'sinh học' như thể đó là câu trả lời đầy đủ cho mọi thứ."
"Thì nó đầy đủ mà."
"Vậy tôi thức dậy lúc bảy giờ sáng hôm nay cũng là sinh học?"
Lần này Minh nhìn lên. "Chị không hay thức dậy lúc bảy giờ?"
"Tôi không hay thức dậy trước mười giờ vào thứ Năm."
Một thoáng gì đó trên mặt anh — không hẳn là cười, nhưng gần với cười. "À."
Chị Hoa mang cà phê trứng ra. Ly thủy tinh, lớp trứng vàng ươm trên mặt, mùi vani. Linh cầm muỗng khuấy nhẹ rồi dừng — cô hay làm vậy, khuấy đến nửa chừng rồi thôi vì tiếc phá cái lớp trứng.
"Hôm qua," Linh nói, "câu anh bỏ dở—"
"Câu nào?"
Cô nhìn anh. Anh nhìn lại. Không phải là anh không biết câu nào.
"Thảo muốn gì," Linh nói. "Anh không nói hết."
Minh đặt sách xuống. Nhìn ly cà phê của mình — đã nguội bớt, không còn bốc hơi.
"Thảo muốn tôi quyết định," anh nói. "Không phải quyết định về cô ấy. Quyết định về bản thân mình trước. Muốn ở Đà Nẵng hay ra Hà Nội. Muốn làm văn phòng hay tự do. Muốn mua nhà hay thuê mãi." Anh dừng. "Tôi không quyết định được. Không phải không biết muốn gì — là cứ nghĩ chờ thêm một chút, thêm dữ liệu, thêm thời gian."
"Và Thảo hết chờ được."
"Và Thảo hết chờ được."
Linh xoay ly cà phê trong tay. "Cuối cùng anh cũng quyết định ra Hà Nội thật."
"Ừ."
"Mất bao lâu?"
Anh suy nghĩ. "Tám tháng sau khi chia tay."
"Trời." Linh đặt ly xuống. "Tám tháng."
"Tôi không nhanh."
"Tôi biết." Cô nhìn ra cửa sổ — ngoài ngõ, chiếc xe đạp của ông hàng xóm quán dựng xiêu vẹo vào tường gạch rêu. "Tôi thì ngược lại. Tôi quyết định rất nhanh. Nhưng quyết định xong thì không ở lại với quyết định đó đủ lâu."
"Hải nói vậy?"
Cô ngạc nhiên anh nhớ tên. "Đại loại."
"Đại loại là sao?"
"Đại loại là anh ấy nói nhiều thứ, tôi chỉ nhớ câu đó." Linh cầm muỗng lên, khuấy nốt phần còn lại của ly cà phê trứng. "Có thể vì nó đúng nên nhớ. Hoặc vì nó sai theo cái cách khiến mình tức nên nhớ. Tôi không chắc."
"Chị có hay chắc về những thứ về bản thân mình không?"
Linh nhìn anh. Câu hỏi thẳng quá, theo kiểu Minh — không có ác ý, chỉ là quan sát.
"Không," cô nói. "Nhưng tôi giả vờ chắc rất tốt."
"Tôi biết."
"Anh biết từ bao giờ?"
"Từ lần đầu chị ngồi đây và order cà phê trứng trong khi nhìn menu mười lăm phút như thể đang quyết định điều gì nghiêm trọng."
Linh mở miệng, rồi đóng lại. Rồi mở ra: "Đó là vì tôi không biết hôm đó họ còn bạc xỉu không."
"Họ vẫn còn. Chị nhìn thấy ở dòng thứ hai."
"Tôi—" Cô dừng. "Anh chú ý kỹ vậy?"
Minh nhấc ly cà phê lên, uống một ngụm dài — nguội rồi, nhưng anh không tỏ ra phiền. "Tôi hay nhìn."
"Tôi biết." Cô nhìn xuống notebook còn trắng. "Đôi khi hơi đáng sợ."
"Không đáng sợ. Chỉ là anh chú ý." Anh mở lại sách. "Chị viết gì chưa?"
"Chưa."
"Deadline hôm nay không?"
"Ngày mai."
"Vậy còn thời gian."
Linh cầm bút lên. Nhìn trang giấy trắng. Viết một chữ rồi gạch bỏ. "Anh không hỏi tôi đến đây làm gì không?"
Minh không nhìn lên. "Không."
"Tại sao?"
"Vì chị đến thì chị ngồi xuống. Không cần lý do."
Ngoài cửa sổ, một chiếc lá vàng chao qua khung kính, chậm như ai thả xuống. Tiếng nhạc jazz chuyển sang bài khác — bài Linh không nhận ra nhưng nghe quen kiểu nghe quen mà không biết từ đâu.
Cô mở trang mới trong notebook. Bắt đầu viết.
Minh lật sang trang tiếp theo của cuốn sách bìa xanh.
Chị Hoa từ quầy nhìn ra, lắc đầu theo kiểu người đã thấy đủ chuyện đời để không cần bình luận thêm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 28 →