Tuân nhận được email lúc bốn giờ chiều thứ Sáu. "Confirmed — contract attached. Please proceed as discussed."
Anh ngồi nhìn màn hình một lúc, đọc lại dòng chữ đó hai lần cho chắc. Không phải vì không tin — mà vì cái cảm giác khi đọc lần đầu nó vẫn còn quá nhẹ, như thể não anh chưa xử lý kịp. Dự án quản lý kho mà anh đã làm ba tháng, debug liên tục qua những buổi chiều tà ngồi một mình với ba màn hình và ấm cà phê nguội, giải thích qua video call mười lần cho một cái client hay đặt câu hỏi theo kiểu không tin tưởng bao giờ, chỉnh requirement bảy lần theo bảy hướng khác nhau mỗi khi họp — đủ thứ lần, đủ thứ hướng, đủ thứ lý do — nay chính thức được ký hợp đồng. Cái client khó tính nhất anh từng làm việc cùng, cũng là cái hợp đồng anh tự hào nhất kể từ khi ra làm freelance hai năm trước.
Anh ngồi thêm khoảng ba mươi giây, không làm gì, chỉ để cái cảm giác đó thấm từ từ.
Anh nhắn cho mẹ. Nhắn cho Khoa. Khoa hồi âm ngay: "ăn mừng đi bro." Mẹ hồi âm: "con nhớ ăn cơm." Tuân nhìn hai tin nhắn đó, cười một mình — câu trả lời hoàn toàn đúng với từng người, không sai một chữ.
Anh tắt màn hình, nhìn quanh phòng. Ba màn hình bây giờ đều đen, phản chiếu lờ mờ hình anh ngồi trên ghế. Dây cáp chằng chịt như mạng nhện bò dọc tường và ra sàn, đủ màu đủ loại cắm vào đủ thứ thiết bị. Ấm đun nước còn đang hơi nóng, nắp hé bốc hơi nhẹ. Áo khoác vắt trên lưng ghế như bao ngày khác — cái áo anh mặc đi mua cà phê sáng và về thì vắt đó, quên mang treo vào. Ngoài cửa sổ, Hà Nội đang vào giờ chiều tà. Ánh nắng vàng nhạt xuyên qua khe mây rải trên mặt đường bên dưới, tiếng còi xe vọng lên đều đều như nhịp thở của thành phố không bao giờ ngừng lại. Trong phòng thì yên lặng. Tiếng quạt tản nhiệt máy tính vừa tắt, tiếng loa không còn phát nhạc nền.
Ăn mừng một mình trong căn phòng này thì cụ thể là mình ngồi nhìn tường, nghe tiếng xe, rồi mở máy tính lại làm tiếp. Tuân không muốn vậy. Không phải tối nay.
Anh ra ngoài. Đi bộ xuống cầu thang — thang máy tầng này hay chờ lâu vào giờ chiều khi mọi người đi làm về đồng loạt — xuống tầng một, qua cái tiệm bánh nhỏ nằm ngay gần cổng chung cư. Tiệm bán bánh sinh nhật nhỏ, loại bán sẵn không cần đặt trước, trưng trong tủ kính đèn LED trắng. Mùi bơ và vani thoảng ra từ trong, nhẹ thôi nhưng đủ để người đi ngang phải chậm bước lại. Tuân đứng trước tủ kính nhìn vào, tay đút vào túi.
"Anh mua loại nào?" Cô nhân viên hỏi, giọng quen thuộc theo kiểu người đã đứng nhìn khách hàng do dự cả ngày không đếm xuể.
"Loại nhỏ nhất có."
"Bao nhiêu người ăn?"
Tuân dừng lại. Câu hỏi hợp lý. Rất hợp lý, và anh chưa nghĩ đến trước khi bước vào đây. Anh ngập ngừng đúng một nhịp. "Hai người."
Cô nhân viên không hỏi thêm, không nhìn anh theo kiểu tò mò, chỉ quay vào lấy ra cái bánh kem vuông nhỏ, kem vàng nhạt mượt đều, có hoa kem hồng nhạt ở góc trái. Trông không hoành tráng tí nào — không đúng kiểu ảnh mạng xã hội ai cũng chụp đăng lên với filter sáng bóng, không phải loại có tên viết chữ thư pháp và nơ ruy băng — nhưng đúng loại mà nếu bạn thấy nó trên bàn thì biết ngay hôm nay có gì đó đáng mừng, dù nhỏ thôi.
Tuân cầm hộp bánh lên tầng 7. Thang máy lần này đến nhanh hơn — đèn số đang dừng ở tầng hai, anh bấm nút và nó mở cửa ngay. Anh đứng trong hộp thang máy sáng đèn trắng, nhìn xuống hộp bánh cầm trên tay, nghe tiếng máy thang ù nhẹ và đều đặn. Mùi nhựa máy lạnh quen thuộc. Số tầng tăng dần trên màn hình nhỏ.
Trước cửa 703, anh dừng lại thêm một chút. Không phải do ngại — hay có thể một phần là ngại, anh không chắc. Anh nhìn hộp bánh trong tay, nhìn số nhà 703, rồi nghĩ xem mình có đang làm gì kỳ lạ không. Kết luận sau khoảng năm giây là: có thể có. Người ta không tự nhiên gõ cửa hàng xóm mang bánh kem đến lúc chiều muộn thứ Sáu vì ký xong hợp đồng. Nhưng thôi, không sao. Không sao thật.
Anh gõ cửa ba tiếng, đều.
An mở cửa với tóc buộc thấp xổ ra vài sợi lòa xòa bên thái dương, mặc áo nhà thoải mái màu xám bạc kiểu áo mặc ở nhà lâu rồi vẫn không bỏ vì vẫn còn tốt, tay vẫn cầm cây bút bi xanh như vừa từ bàn làm việc đứng dậy chưa kịp đặt xuống. Cô nhìn anh trước, rồi nhìn hộp bánh, rồi nhìn lại anh với biểu cảm không hẳn là ngạc nhiên nhưng cũng chưa kịp phân loại thông tin.
"Sao vậy anh?"
"Em ký được hợp đồng rồi. Cái dự án kho." Tuân giơ hộp bánh lên một chút, giọng bình thường nhưng không giấu được hoàn toàn cái vui thật chạy bên dưới. "Em mừng một mình buồn quá. Chị có ăn bánh không?"
An nhìn hộp bánh. Nhìn Tuân. Nhìn lại hộp bánh theo kiểu đang đọc lại câu hỏi trong đầu thêm một lần nữa.
"Anh mua bánh kem?"
"Ừ. Nhỏ thôi, không hoành tráng."
An im lặng khoảng ba giây — không phải kiểu im lặng ngần ngại hay bối rối, mà theo kiểu người đang thật sự quyết định, cân nhắc bằng cái gì đó bên trong mà không cần nói ra ngoài. Tuân đã dần học được cái nhịp đó của cô. Rồi cô nói: "Vào đi, dao ở đây tôi lấy."
Cô lấy dao nhỏ từ ngăn kéo bếp, tiếng kim loại leng keng nhẹ, lấy hai cái dĩa nhỏ màu trắng viền xanh, lấy khăn giấy gấp gọn thành hình chữ nhật. Mọi thứ được đặt xuống theo thứ tự nhất định, không hối hả nhưng cũng không chậm. Tuân mở hộp bánh đặt lên bàn trong phòng 704, và An bước sang phòng anh lần đầu tiên không phải vì công việc, không phải vì wifi hỏng hay hỏi mượn thứ gì, không phải vì có lý do rõ ràng nào cần giải thích.
Phòng 704 vẫn như cũ — dây cáp bò dọc tường theo những đường anh đã xếp từ hồi đầu dọn vào và chưa bao giờ sắp xếp lại, ba màn hình đang tắt phản chiếu ánh đèn vàng trần nhà, sách kỹ thuật chồng lên nhau theo kiểu lấy quyển nào thì xếp lại quyển đó lên trên cùng chứ không theo thứ tự lô-gíc nào rõ ràng, áo khoác vắt trên lưng ghế như bao tối khác. Trong không khí có hơi mùi cà phê cũ thoảng nhẹ. Nhưng tối nay đèn sáng dịu hơn những hôm làm khuya, ánh đèn vàng ấm thay vì đèn bàn trắng lạnh chĩa thẳng vào màn hình. Và không có tiếng gõ phím, không có tiếng nhạc nền phát ra đều đều từ tai nghe đặt trên bàn.
Cô nhìn quanh phòng một vòng nhanh, theo kiểu quan sát không cố ý — không phải tò mò về đồ đạc của anh, mà theo kiểu não người hay ghi nhận không gian mới mà không tự hỏi tại sao.
"Để em cắt," Tuân nói.
"Anh cắt không thẳng đâu. Để tôi."
Anh không phản bác vì có lẽ cô không sai. An cầm dao, nhìn cái bánh một giây như đang đo bằng mắt, rồi cắt theo một đường thẳng chính xác, chia hai phần bằng nhau đến mức đáng ngạc nhiên so với cái bánh nhỏ không có đường kẻ nào.
"Chị cắt bánh như làm báo cáo vậy," Tuân nhận xét.
"Thì đúng hơn."
Họ ngồi xuống — Tuân trên ghế làm việc xoay ra để mặt vào phòng thay vì quay vào màn hình, An trên cái ghế phụ mà Tuân kéo thêm từ góc phòng ra, ghế nhựa nhẹ màu đen, loại mua ở siêu thị không cần lắp ráp. Mỗi người cầm một cái dĩa. Tiếng xe dưới đường vẫn vọng lên qua cửa sổ đóng, nhưng đã thưa hơn so với lúc tan tầm. Trời ngoài cửa sổ đang chuyển sang màu xanh tím của Hà Nội lúc chập tối, cái màu nằm giữa chiều và đêm chỉ kéo dài được khoảng mười lăm phút trước khi đèn đường lấn át.
"Chúc mừng anh," An nói.
Giọng cô không cao, không kéo dài, không thêm dấu chấm than. Nhưng nó nghe thật theo kiểu những điều thật thường nghe nhẹ hơn những điều không thật.
"Cảm ơn chị." Tuân cắn miếng bánh. Kem tan trên đầu lưỡi, ngọt vừa, mùi bơ rõ nhưng không nặng. "Ngon hơn em nghĩ."
"Tiệm này làm kem tươi, không phải kem công nghiệp."
"Chị biết tiệm đó à?"
"Tôi mua mấy lần rồi." Cô nói tự nhiên, giọng bằng phẳng như kể chuyện không quan trọng lắm. "Khi nào làm xong báo cáo tháng thì mua một cái nhỏ về tự ăn."
Tuân nhìn An. Cô đang nhìn xuống dĩa bánh, không nhìn anh. Tóc xổ ra vài sợi vẫn vướng vào má nhưng cô không gạt.
"Chị cũng tự mừng một mình à?"
An nhún vai theo kiểu thừa nhận không hoàn toàn — không phủ nhận hẳn, không muốn nhấn mạnh, cái nhún vai của người quen với việc một số điều thì cứ vậy không cần đặt tên. "Cũng không gọi là mừng. Chỉ là ăn bánh."
"Như em tối nay."
"Anh thì có mời người."
"Chị ở gần."
Câu đó nói ra rất bình thường, nhẹ như không, theo kiểu giải thích thực tế đơn giản nhất. Nhưng An nghĩ đến nó thêm một giây trong khi tiếp tục ăn bánh. Ở gần. Phòng 703 và 704. Cách nhau một bức vách, một cánh cửa, hai cái khe cửa mà đôi khi ánh đèn lọt qua lúc hai giờ sáng — ánh đèn của nhau, nhận ra mà không cần gõ cửa hay nhắn tin.
Họ ăn bánh, nói chuyện không liên quan gì đến hợp đồng hay kế toán hay lập trình. Câu chuyện trượt sang hướng khác theo kiểu tự nhiên của những buổi tối không có lịch trình. Tuân kể chuyện lần đầu anh làm freelance, nhận dự án đầu tiên từ một người quen của Khoa, nhận vì không dám từ chối dù không chắc mình làm được, giao file xong thì ngồi hai tiếng nhìn điện thoại chờ phản hồi, tim đập kiểu không tả được — không phải hồi hộp vui mà là hồi hộp theo kiểu sợ mình đã làm sai điều gì đó nghiêm trọng mà chưa biết. An nghe, đôi lúc gật nhẹ.
An kể chuyện tháng đầu tiên đi làm. In nhầm báo cáo — bản nháp còn lỗi số liệu, in ra đóng gáy đàng hoàng rồi để lên bàn sếp trước khi nhận ra. Chạy lên bốn tầng cầu thang vì thang máy chờ lâu quá không chịu được, chân mặc giày cao gót nên lên đến nơi thì hơi run, miệng đang chuẩn bị câu xin lỗi thì sếp đã cầm tập giấy ra khỏi phòng họp cùng ba người khác. Cô kể chuyện đó theo kiểu người đã tiêu hóa xong cái xấu hổ cũ và giờ chỉ còn lại phần hơi buồn cười — giọng không lên xuống nhiều, nhưng khi nhắc đến đôi giày cao gót thì cô nhìn xuống dĩa theo kiểu cố không cười hẳn.
Tuân cười trước. "Rồi sếp có đọc không?"
"Có. Đọc xong hỏi tại sao số quý ba không khớp." An nhìn lên. "Tôi nói do cập nhật nhầm file."
"Sếp tin không?"
"Không chắc. Nhưng không hỏi thêm."
Họ nói chuyện kiểu kể cho nhau nghe, không phải kiểu giải thích hay thuyết phục, không cần đặt ngữ cảnh quá nhiều cho người nghe hiểu. Kiểu kể chuyện khi hai người đã quen nhau ở một mức nào đó mà không hẳn ai cũng nhận ra mình đã qua mức đó từ lúc nào.
Lúc gần mười giờ, đèn đường ngoài cửa sổ đã sáng hết từ lâu, bầu trời hoàn toàn tối, An đứng dậy. Cô đặt dĩa xuống bàn, vuốt tóc ra sau tai.
"Tôi về nhé."
"Ừ. Cảm ơn chị qua ăn bánh."
An cầm dĩa bẩn của mình mang ra bếp rửa. Tuân không nói gì nhưng cũng không bảo thôi để đó. Cô mở vòi nước, tiếng nước chảy nhỏ trong căn phòng yên lặng nghe rõ hơn ban ngày nhiều. Rửa dĩa, đặt vào giá, lau tay bằng khăn treo bên hông bếp — cái khăn xanh anh mua ở Vinmart từ hồi mới dọn vào, còn mới nhưng hơi nhàu.
"Anh nhớ nghỉ ngơi," cô nói, giọng quay ra từ bếp, không nhìn anh. "Ký hợp đồng xong rồi không có nghĩa là bắt đầu làm luôn tối nay."
"Em biết." Tuân cười, cái cười hơi bị bắt gặp. "Chị cũng vậy. File báo cáo kia cất đi."
An không trả lời nhưng cũng không phủ nhận. Cô đi ra cửa, tay cầm cây bút vẫn chưa đặt xuống từ lúc mở cửa đến giờ.
An mở cửa phòng 704, bước ra hành lang. Hành lang lạnh hơn trong phòng một chút, không khí đặc kiểu không gian chung không ai sưởi, ánh đèn ống trần vẫn vàng nhạt như mọi tối. Cô bước ba bước sang cửa 703. Cửa đóng lại với tiếng click quen thuộc — không to, không nhỏ, đúng tiếng của cái cửa đó.
Bên trong phòng An, cô bỏ cây bút xuống bàn, cởi dép ra để gọn dưới chân sofa, rồi ngồi xuống. Không mở laptop, không cầm điện thoại. Ngồi nhìn lên trần nhà — trần bê tông sơn trắng, có một vết ố nhỏ ở góc từ mùa mưa năm ngoái — và không nghĩ gì cụ thể, hoặc nghĩ quá nhiều thứ một lúc đến mức không thể gọi tên cái nào.
Hôm nay không có gì đặc biệt. Không có gì thay đổi. Chỉ là bánh kem nhỏ, hai cái dĩa trắng viền xanh, câu chuyện không dài lắm về những lần đầu tiên và những thứ nhỏ đã qua từ lâu, mùi bơ vẫn còn hơi thoảng trong không khí vào đến đây theo tóc hay theo áo hoặc theo không khí hành lang, cô không chắc.
Nhưng An nhớ ra rằng cô ở chung cư này đã hai năm, và đây là lần đầu tiên có ai gõ cửa mời cô ăn mừng điều gì đó cùng. Dù điều đó không phải của cô. Dù lý do chỉ là vì ở gần.
Ngoài hành lang, tầng 7 im lặng theo kiểu đêm muộn thứ Sáu khi hầu hết mọi người đã về nhà và chưa ai cần ra ngoài nữa. Ánh đèn từ phòng 704 vẫn sáng qua khe cửa — một vệt vàng mỏng nằm trên sàn gạch hành lang, không động đậy. Nhưng lần này không có tiếng gõ phím vọng ra, không có tiếng nhạc nền, không có gì cả ngoài sự im lặng của người đang ngồi yên một mình và không vội vàng phá vỡ điều đó —
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 16 →