🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Mặt trời chưa kịp lên hẳn, chỉ mới ửng một vệt hồng cam sau tán tràm xa, anh đã rời chòi. Cái lạnh cuối đêm còn đọng trên lá, trên lối mòn, trên từng sợi tóc bạc phơ của anh. Hơi nước từ đất bốc lên quyện với mùi bùn non, mùi vỏ cây mục, mùi của một ngày mới bắt đầu trong im lìm. Anh hít một hơi thật sâu, không phải để lấy sức, mà để lắng nghe rừng.

Rừng U Minh sáng sớm có một thứ âm thanh riêng. Không ồn ào, không vội vã. Tiếng chim kêu lích rích từ đâu đó vọng ra, tiếng dế mèn rả rích sau trận sương đêm, tiếng lá khô rơi lộp bộp trên mặt nước đen ngòm. Và xa xa, tiếng máy nổ của một chiếc xuồng ai đó len lỏi qua kênh, rồi tắt lịm sau lùm cây. Anh bước đi, đôi ủng lún nhẹ xuống lớp thảm mục trên mặt đất. Mỗi bước chân là một lần đất rừng níu giữ, như muốn kể một câu chuyện.

Cái rễ tràm già nằm chắn ngang lối mòn, anh vòng qua, tay vuốt nhẹ lên thân cây như một thói quen. Cây tràm này anh thuộc từng mảng vỏ sần sùi, từng đường uốn lượn của thân. Nó đứng đó trước khi anh sinh ra, và sẽ đứng đó sau khi anh rời đi. Cái ý nghĩ ấy chợt đến, nhẹ như làn khói sương tan dần dưới nắng. Anh không buồn, chỉ thấy lòng mình lặng hơn. Mình chỉ là một phần nhỏ thôi, một mảnh ghép mong manh trong cái vòng quay bất tận của rừng. Cây mọc lên, cây già đi, cây đổ xuống cho đời sau. Người cũng vậy.

Đi qua một bụi gừng dại, anh ngồi xuống, tay nhặt lên một chiếc lá đã úa vàng. Trên đó, một con kiến nhỏ đang chăm chỉ kéo một mẩu vụn gì đó về tổ. Anh nhìn nó một lúc lâu. Con kiến không biết cái rừng này mênh mông thế nào. Nó chỉ biết cây cỏ của nó, con đường của nó, cái tổ của nó. Và nó sống hết mình với điều đó. Anh cũng vậy. Bao nhiêu năm rồi, anh đi trên con đường mòn này, thuộc từng cái dốc, từng khúc quanh, từng bụi lau sậy. Có những cây tràm mọc lên, có những cây già cỗi, có những bụi mua nở hoa tím biếc rồi tàn lụi. Anh ghi nhớ hết, như một cuốn nhật ký mà không chữ nào.

Gió bắt đầu thổi. Một cơn gió nhẹ từ hướng đông đưa mùi phèn, mùi của đất ngập nước, mùi của những thân cây đang hút đầy nhựa sống. Nó thổi qua tóc anh, qua vạt áo bạc màu, qua những vết chai sần trên tay. Anh đứng dậy, tiếp tục bước. Tiếng guốc cộp cộp trên nền đất ẩm vọng vào im lặng của rừng, như một nhịp điệu quen thuộc. Không có ai nghe, nhưng rừng nghe. Cây cối nghe. Những con chim, con sóc, những bông súng tím trên mặt nước, tất cả đều biết có một người đang đi.

Đến giữa trưa, nắng gắt hơn. Những tia nắng xuyên qua tán tràm, rọi xuống những vũng nước đọng trên mặt đất. Anh dừng lại bên một cái trảng, nhặt lên một mảnh lưới cũ ai đó bỏ lại. Có lẽ người ta đến đây từ đêm qua, câu cá, rồi quên. Anh cuộn nó lại, bỏ vào bao, mang về. Rừng không chê những thứ rác rưởi ấy, nhưng anh thì có. Anh thương rừng như thương một người mẹ già, lặng lẽ nhặt nhạnh từng cái gai, từng mảnh vụn đâm vào da thịt.

Chiều buông. Ánh nắng vàng rực rỡ rồi tắt dần. Những bóng cây dài ra, đổ nghiêng trên mặt nước. Anh ngồi lại trên một gốc cây đổ, nhìn ra xa. Một đàn cò trắng bay về tổ, những cánh chim chao nghiêng trên nền trời màu tím sẫm. Tiếng ếch nhái bắt đầu râm ran. Một ngày nữa sắp kết thúc. Anh không có gì để nói nhiều, không có gì để khoe khoang. Anh chỉ là một người đàn ông già, đi tuần rừng mỗi ngày, giữa mênh mông xanh ngắt này. Tình yêu thầm lặng ấy là điều duy nhất anh có thể trao tặng.

Rồi đêm xuống, rừng lại tối om. Anh trở về chòi, thắp một ngọn đèn dầu leo lét. Ánh sáng hắt ra, soi rõ những vết mốc trên tay, những vết sẹo thời gian. Anh biết, ngày mai, khi mặt trời lên, anh lại đi. Lại một ngày, lại một lần, lại một người giữ rừng lặng lẽ.

Hết Chương 6

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện