🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

"Lành noi lành nối", dấu ông chú rằng.

Thường thời bắt chước vua Văn,

Sớm khuya thăm hỏi, bữa ăn kính hầu.

Biến thời bắt chước họ Ngu,

Lần lần dỗ dắt, khỏi câu gian tà.

Chuyện khôn xiết kể trăm nhà,

Kia làm con thảo, sinh ra cháu lành.

Hễ như mấy kẻ có danh,

Hai mươi bốn thảo, tiếng lành đồn xa,

Bằng ai bắt chước nhà va,

Hết lòng thảo thuận, ấy là âm công.

Cho hay gốc lớn vững trồng,

Vậy sau dòng lớn mới không mối dường.

Coi pho Vĩnh loại kiềm phương,

Thể nhân vị lục, thời tường các danh.

Tiều rằng: Hỏi việc bất bình,

Xưa nay nhiều kẻ làm lành làm duyên.

Những người cùng Phật, cùng Tiên,

Cất chùa, cất miễu, bạc tiền đua nhau.

Những người đắp sửa đường cầu,

Làm chay hát bội, của giàu thí ra,

Ta nghe làm phúc nhiều nhà,

Cớ sao mắc họa lại ra bần xừ?

Môn rằng: Đời lắm danh hư,

So câu "tích thiện hữu dư" sao nhằm?

Kẻ giàu muốn đặng nghìn trăm,

Cho vay một vốn, bốn năm mười lời,

Kẻ sang cậy thế lấn hơi,

Tham lam của quấy, ăn chơi mấy ngày

Lấy câu hãn huyết chi tài,

Cúng cho chùa miễu, nào ai chứng lòng.

Trong mình thảo thuận vốn không,

Gọi là làm phước, phước trồng vào đâu?

Coi câu "Thiện ác đáo đầu...",

Lành đâu có trả, dữ đâu có đền.

Người tua xét lại hai bên,

Ít lành, nhiều dữ, chẳng nên trách trời.

Tiều rằng: Trước Đạo Dẫn mời,

Đến am Bảo Dưỡng kề nơi truông này.

Chưa hay Âm Chất truông này,

Có am Bảo Dưỡng ở vầy theo chi?

Môn rằng: Chỗ dạy nhà y,

Đã tu âm chất phải vì tấm thân.

Tiếc yêu hai chữ "tinh thần",

Nhảy vòng thực sắc, theo phần đắm lung.

Dù không biết chước gìn long,

Theo bề Lục Tặc hại trong lẽ trời.

Ở mình đã tối lẽ trời,

Làm thầy cứu mạng giúp đời sao xong,

Muốn cho thần sáng, tinh ròng,

Giữ nuôi khí huyết, ngăn lòng dục sâu,

Thử coi Tố vấn thiên đầu,

Kỳ Hoàng tôi chúa hỏi nhau rõ ràng,

Kỳ Hoàng xưa đã mở đàng,

Sách y nay có lời bàn Thiên chân.

Thiên chân tiết giải rõ phân,

Coi vào thấy gốc, giữ thân nuôi lòng.

Muốn bề ăn ở đặng xong.

Rượu trà có bữa, việc phòng chớ dâm.

Người nào đàm hỏa hư âm,

Lời bàn Nhự đạm phải tầm (tìm) chín coi,

Người nào tình dục không soi,

Lời bàn Âm hỏa phải coi cho ròng.

Cho hay thực sắc đắm lòng,

Người nhiều thèm muốn, khá phòng khá răn.

Ta nghe thánh trước bảo răn :

"Đau hay cầu thuốc, chi bằng ngừa đau".

Biết người trước khỏi bệnh đau,

Máu hơi đầy đủ, tuổi đầu sống dai.

Tiều rằng: Xưa ấy sống dai,

Nay nhiều chết trẻ, cũng loài vi nhân.

Cớ sao thọ yểu khác phần,

Hoặc là thiên quý độ lần sai chăng?

Nhập môn giây phút than rằng:

"Xưa nay một lẽ", thầy hằng dạy ta.

Người xưa ăn ở thật thà,

Ít ai đắm rượu tham hoa quên mình.

Vốn không làm quấy nhọc hình,

Nào lo mắc bệnh thất tình, lục dâm.

"Thiên niên" hai chữ trọn cầm,

Vừa chừng trăm tuổi mới trầm về quê.

Người nay ăn ở khác bề,

Rượu dầm trong bụng, sắc kề bên thân.

No say rồi lửa dục hừng,

Đốt trong khí huyết, tinh thần còn chi?

Chịu đau lấy chứng nan y,

Bốn năm mươi tuổi chết đi uổng đời,

Coi thiên Bảo dưỡng mấy lời,

Biết người thọ, yểu, số trời nào riêng,

Thường nghe thiên quý số biên,

Con trai, con gái, xưa truyền như nay,

Gái sinh, bảy tuổi răng thay,

Tóc lần lần rậm, phần đầy hơi âm.

Hai bảy thông mạch Xung Nhâm,

Gọi "thiên quý chí", mở trầm nguyệt kinh.

Ba bảy hơi thận quân bình,

Răng cùng mọc đủ, trong mình mới sung,

Bốn bảy gân cốt đều sung,

Tóc đen dài tóc, hình dung tráng phì.

Năm bảy Dương minh mạch suy,

Tóc dài hầu rụng, diện bì hết non.

Sáu bảy hơi dương trên mòn,

Tóc râm mặt ngấn, ít còn như xưa.

Bảy bảy Xung Nhâm mạch hư,

Gọi "thiên quý kiệt" mới từ đường kinh.

Hỡi ôi! phận gái chữ trinh,

Bốn mươi chín tuổi, hết sinh đẻ rồi.

Con trai tám tuổi thận bồi,

Răng thay, tóc rậm, vừa ngôi tiểu đồng,

Hai tám hơi thận mới sung,

Rằng "thiên quý chí" mạch thông, tinh đầy.

Ba tám răng cứng, tóc mây,

Bốn tám xương đá, gân dây, mạnh kỳ.

Năm tám hơi thận mới suy,

Tóc răng hầu mỏi, diện bì hầu tiêu.

Sáu tám tóc rụng răng xiêu,

Bảy tám xương mỏi, gân teo, da dùn.

Tám tám tạng phủ đều thun,

Rằng "thiên quý kiệt" lạnh lùng hơi dương.

Cho hay thiên quý số thường,

Con trai, con gái, một đường xưa nay,

Bằng ai bảo dưỡng thời may,

Ngoài tuần thiên quý còn bày gót lân.

Bằng ai tửu sắc quá chừng,

Dầu còn thiên quý trong tuần, cũng hư.

Tiều rằng: Rõ lẽ nên hư,

"Dưỡng sinh" hai chữ tinh như lời này,

Cớ sao còn kẻ chơi mây,

Lìa đời, dứt thói, gọi thầy tu tiên?

Môn rằng: Một việc tu tiên,

Xưa vua Hoàng Đế phép truyền gây ra.

Sau rồi phép ấy sai ngoa,

Đời sau phương sĩ lấy tà hoặc nhân.

Vậy thà theo lẽ an phần,

Trăm năm nhờ mạng trong thân có trời.

Coi Vương Bao tụng mấy lời,

Sáng giơ đường chính, dạy đời báu to,

Làm chi nghiêng ngửa duỗi co,

Như ông Bành Tổ riêng lò hóa công.

Làm chi như họ Kiều, Tùng.

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →