Chiều mùng một, nắng bắt đầu nghiêng.
Ánh sáng lọt qua ô cửa sổ gian buồng cũ — cái ô cửa mà bố đã đóng khung bằng gỗ xoan hồi Ngọc mười hai tuổi, lúc nhà còn chưa có tiền lắp kính — vẽ một hình chữ nhật vàng nhạt lên tấm chiếu đã bạc màu. Ba chị em ngồi trên chiếc giường đôi mà ngày trước cả ba vẫn chen chúc mỗi khi trời mưa to, mỗi khi sợ ma, mỗi khi chỉ đơn giản là không muốn một mình.
Buổi sáng họ đã dọn xong phần lớn. Những thùng carton xếp ngay ngắn dọc tường hành lang. Mấy bức ảnh cũ tháo xuống để lại những hình chữ nhật sẫm màu trên vôi vàng — dấu vết của hai mươi mấy năm treo mà không ai để ý cho tới khi tháo ra. Đồ đạc bố mẹ để lại không nhiều, nhưng mỗi thứ đều nặng theo cách riêng của nó.
Giờ thì họ ngồi nghỉ, chưa ai nói gì đó. Linh pha ba ly trà gừng mang lên, đặt xuống chiếu rồi ngồi bên phải Ngọc. Phương ngồi bên trái. Ngọc ở giữa, như hồi bé — đứa giữa luôn ấm nhất, bố hay nói vậy, và không ai biết bố nói có đúng không nhưng không ai cãi.
Ngọc cầm ly trà, không uống, chỉ xoay xoay trong lòng bàn tay.
"Anh Tuấn và chị đang không ổn," cô nói.
Linh và Phương không nhìn nhau. Không ai vội vàng hỏi lại hay ồ lên. Chỉ ngồi đó, nghe.
"Không phải kiểu cãi nhau đâu. Không có gì để cãi." Giọng Ngọc đều, như người đang đọc một bản báo cáo công việc cuối tuần. "Anh về nhà, tắm, ăn cơm, xem điện thoại. Em dọn bát, nấu nước, đi ngủ trước. Sáng anh đi trước khi em dậy. Thứ Bảy anh đi đá bóng với bạn. Chủ Nhật anh ngủ. Cứ vậy."
Tay cô xoay chiếc nhẫn cưới. Xoay một vòng. Hai vòng. Nhẫn vàng trắng mà họ mua ở Hàng Bạc năm ngoái, kiểu đơn giản, cô chọn, anh trả tiền và nói "miễn chị thích." Lúc đó cô nghĩ đó là lãng mạn. Bây giờ cô không biết đó là gì.
"Mình sống trong căn hộ bảy mươi hai mét vuông," Ngọc tiếp. "Hai phòng ngủ. Phòng kia anh để đồ và tập gym. Bếp chật. Ban công không có chỗ phơi đồ đúng nghĩa. Tối mùa đông anh cứ bảo lạnh nhưng không mua máy sưởi, cứ đắp chăn điện mà chăn điện nóng một bên, lạnh một bên."
Không ai hỏi "sao không mua máy sưởi." Phương khẽ thở ra, chậm. Linh nhấp một ngụm trà.
"Mình không ghét nhau," Ngọc nói. "Đó mới là vấn đề. Ghét thì còn có cảm giác. Đây thì..." Cô dừng lại. Lần đầu tiên giọng cô không còn đều nữa — không phải vì sắp khóc, mà vì cô đang tìm từ, và từ không chịu đến. "Giống như hai người ở cùng trọ. Chia tiền điện nước sòng phẳng. Không tranh nhau cái remote tivi vì không ai xem tivi."
Bên ngoài, tiếng pháo hoa đêm qua đã tắt từ lâu. Xóm vắng lạ. Mùng một ở quê khác thành phố — không có tiếng xe máy liên tục, không có tiếng rao hàng, chỉ có tiếng gió qua mái ngói và thỉnh thoảng tiếng chó nhà ai đó sủa xa xa.
"Hồi mới lấy nhau thì sao?" Linh hỏi. Không phải để dẫn đến lời khuyên nào, chỉ để hỏi.
Ngọc nghĩ một chút. "Vui hơn. Cũng không phải kiểu vui như phim. Nhưng anh hay kể chuyện cười. Bây giờ anh không kể nữa." Cô nhìn xuống chiếc nhẫn trên tay. "Không biết là anh hết chuyện hay anh không còn thấy đáng kể nữa."
Phương ngồi yên. Cô không có kinh nghiệm hôn nhân để đưa ra so sánh, không có câu an ủi đã được kiểm chứng, nên cô không nói gì. Chỉ khẽ dịch người lại gần hơn, vai chạm vai Ngọc một cái rất nhẹ, như vô tình.
"Hôm Giáng Sinh," Ngọc kể tiếp, giọng vẫn đều, "bên cơ quan mình có tiệc. Em đi về muộn, tám giờ. Anh đã ăn tối rồi, không chờ. Không phải lần đầu, cũng không phải tại anh cố ý. Anh đói thì anh ăn, đơn giản vậy thôi. Mình cũng không nói gì. Tự lấy cơm nguội ăn một mình, xem video trên điện thoại. Xong thì ngủ." Ngọc ngừng lại. "Nhưng mà ngủ không được. Cứ nằm nhìn trần nhà và nghĩ, đây là cuộc sống của mình à. Đây là nó rồi."
Cái câu đó — "đây là nó rồi" — nằm lại trong không khí một lúc.
Linh không nói "chị cứ bình tĩnh." Phương không nói "nhưng anh Tuấn người tốt mà." Không ai nói những câu đó, dù những câu đó đều đúng theo cách riêng của chúng.
"Chị có nói với anh Tuấn chưa?" Linh hỏi. Vẫn là kiểu hỏi không có hướng đến đáp án.
"Có." Ngọc gật. "Một lần. Anh nghe, gật đầu, nói 'ừ để anh để ý hơn.' Tuần sau giống y chang. Không phải anh không muốn thay đổi. Chỉ là..." Cô xoay nhẫn thêm một vòng. "Giống như hai người đang đi trên cùng một con đường mà mỗi người đi một nhịp khác nhau. Không ai sai, không ai vấp, chỉ là không khớp. Nghe thì lạ nhưng mình không biết nói khác hơn."
Ngọc không khóc. Mắt cô khô, giọng cô bình. Đó chính xác là điều khiến Linh và Phương hiểu rằng chị đã suy nghĩ về chuyện này lâu rồi — lâu đến mức cảm giác đã nguội, đã đi qua giai đoạn cần khóc và ra bên kia, đến chỗ chỉ còn lại sự thật trơ trọi, không trang trí.
Chiều xuống thêm một chút. Hình chữ nhật nắng trên chiếu dịch sang trái, mỏng hơn, vàng hơn.
Phương nhớ lại hồi Ngọc lấy chồng — đám cưới giản dị, mười bàn, nhà hàng gần nhà anh Tuấn, Ngọc mặc áo dài trắng và cười nhiều. Bố còn khỏe hồi đó, ngồi đầu bàn và nói những câu mà bố hay nói ở những dịp như vậy — những câu không hoàn toàn hoa mỹ nhưng chân thật theo cách của bố. Mẹ mặc áo dài hồng, vốn không thích màu hồng nhưng Ngọc xin. Ngọc hạnh phúc hôm đó, Phương chắc chắn điều đó. Không ai diễn được kiểu hạnh phúc ngây thơ như vậy.
Bốn năm. Bốn năm từ ngày đó đến buổi chiều mùng một này, ngồi trên tấm chiếu bạc màu của căn nhà sắp phải bán.
"Chị biết không," Ngọc nói, giọng lần này nhẹ hơn một chút, không còn hoàn toàn phẳng, "có những lúc mình nhớ nhà kinh khủng. Không phải nhớ bố, không phải nhớ mẹ, nhớ nhà theo nghĩa đen. Nhớ cái mùi của gian buồng này. Nhớ tiếng bước chân trên sàn gỗ ngoài hành lang — cái sàn mà bước đúng chỗ thì kêu cọt kẹt. Nhớ buổi sáng mùa đông mà mình không muốn ra khỏi chăn và bố gọi ba lần." Cô ngừng. "Ở Hà Nội mình không có gì để nhớ như vậy. Căn hộ đó chưa bao giờ thành nhà."
Linh đặt tay lên tay Ngọc, không nói gì.
Ngọc nhìn xuống. Ngón tay Linh gầy, móng cắt ngắn, vẫn còn vết chai từ hồi học đàn mà không ai nhớ Linh học đàn bao giờ. Tay Ngọc đầy hơn, chiếc nhẫn vẫn ở đó, lặng lẽ như một câu hỏi chưa có đáp án.
"Chị chưa biết sẽ làm gì," Ngọc nói. Câu đó không phải kết luận, không phải điểm đến. Chỉ là sự thật ở thời điểm này. "Chưa biết có tiếp tục không, hay thế nào. Chỉ biết là mình cần kể với ai đó. Và người muốn kể là hai đứa."
Phương khẽ tựa đầu vào vai Ngọc.
Không ai nói gì thêm trong một lúc.
Ngoài cửa sổ, nắng chiều đã chuyển sang màu hổ phách. Gió thổi qua mấy cây cúc vạn thọ bố trồng trước hiên — bố trồng hoa tết mỗi năm, không phải vì thích trồng, mà vì mẹ thích có hoa và bố không giỏi nói điều đó theo cách khác. Mấy bụi cúc vàng rực, năm nay không ai chăm vẫn cứ nở.
"Hồi bé," Linh nói khẽ, "ba đứa mình hay ngồi đây xem mưa. Mưa to lắm thì mái tôn nhà bếp kêu ầm ầm, nước chảy xuống sân thành dòng. Chị Ngọc hay bảo là như thác nước."
"Ừ." Ngọc cười, nhỏ và thật. "Chị bịa đặt ghê lắm hồi đó."
"Đứa giữa luôn ấm nhất," Phương nhắc lại câu bố hay nói.
"Bố bịa đặt cũng không kém." Ngọc cười thêm một chút. Lần này tiếng cười có màu sắc hơn, không còn trắng bệch như lúc đầu.
Chiếc nhẫn vẫn ở trên tay cô. Cô không xoay nữa.
Ba chị em ngồi đó cho đến khi nắng tắt hẳn, căn buồng chìm vào màu xám xanh của hoàng hôn mùng một, và không ai muốn đứng dậy bật đèn — như thể bật đèn là thừa nhận rằng buổi chiều đã hết, rằng họ sẽ phải dọn thêm, rằng ngôi nhà này có thêm một buổi tối nữa trôi qua trong tay họ trước khi sang tay người khác.
Nhưng họ vẫn ngồi đó.
Và đó là đủ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 19 →