🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Linh dậy lúc gần năm giờ sáng, trước cả tiếng gà đầu xóm.

Cô nằm một lúc nhìn trần nhà, trong bóng tối xám xịt của căn phòng ngủ nhỏ mà cô đã ngủ từ hồi lớp ba. Cái trần đó cô thuộc từng vết nứt — một vết chạy dài từ góc tường bên trái tới giữa, rẽ đôi như một con sông trên bản đồ. Hồi nhỏ cô hay nằm đặt tên cho từng vết, gọi đây là sông Hồng, kia là sông Đà. Bố nghe thấy, bảo: "Con bé này lạ." Rồi ông cũng ngồi xuống giường, ngước lên nhìn cùng, và bảo: "Cái vết kia trông như Tây Giang."

Linh ngồi dậy.

Bên ngoài cửa sổ, trời chưa sáng hẳn — chỉ là một thứ ánh sáng nhờ nhờ, màu xám pha xanh nhạt như mực loãng. Ngày mùng một. Tết cuối cùng trong ngôi nhà này.

Cô lấy áo khoác mặc vào, đi ra hành lang. Cửa phòng Ngọc đóng. Phòng Mai cũng vậy. Cả ngôi nhà chìm trong yên lặng đặc quánh, thứ yên lặng chỉ có vào buổi sáng mùng một — khi thế giới dường như đồng loạt nín thở, chờ đợi một điều gì đó mà không ai biết chắc là gì.

Linh đi xuống bếp, đun ấm nước. Trong khi chờ, cô nhìn ra cửa kính nhìn ra vườn.

Vườn nhà họ không lớn. Chỉ là một khoảng đất hình chữ nhật, chạy dài từ hiên sau xuống hàng rào gỗ mục. Bố đã trồng ở đó mấy bụi hồng, một cây khế, vài khóm hương thảo mà mẹ mang về từ một chuyến đi Đà Lạt năm nào đó rồi không nhớ nữa. Mùa đông vừa rồi rét đậm, mấy bụi hồng trơ cành, lá rụng gần hết. Cây khế vẫn xanh nhưng xơ xác. Chỉ còn mấy chùm hoa dại mọc tự nhiên dọc hàng rào — loại hoa nhỏ, màu tím nhạt, tên cô không biết — vẫn còn sót lại sau những ngày rét.

Ấm nước reo. Linh rót cà phê, nhưng chưa uống.

Cô mở cửa ra vườn.

Không khí buổi sáng mùng một lạnh và trong vắt, mang theo mùi đất ẩm và mùi gì đó ngai ngái của cây lá. Dép lê của cô sột soạt trên lớp gạch lát rêu phong ở hiên. Linh đi xuống đám cỏ, cúi xuống ngắt từng cành hoa dại — nhẹ nhàng, như sợ làm đau chúng. Mấy cành thôi, vừa đủ một nắm tay. Hoa nhỏ, cánh mỏng, không có mùi. Không đẹp theo kiểu người ta hay trưng ngày Tết — không phải đào, không phải mai, không phải lay ơn hay thược dược. Chỉ là hoa dại, sống sót qua đông bằng sự kiên nhẫn không ai nghe thấy.

Linh mang vào nhà, tìm chiếc bình gốm màu nâu nhỏ mà bố để trên kệ bếp — cái bình bố mua ở chợ đồ cũ từ mười mấy năm trước, miệng bình sứt một góc nhỏ, bụng bình vẽ mấy nét cỏ mờ. Cô cắm mấy cành hoa vào, rót thêm chút nước, đem ra đặt trên bậc thềm.

Nhìn lại: không đẹp, không hoàn hảo. Nhưng có màu. Trên cái nền gạch cũ xám xịt của bậc thềm, mấy đốm tím nhỏ xíu trông như một dấu chấm lửng — như câu chuyện còn chưa kết thúc.

Linh ngồi xuống bên cạnh cái bình, ôm ly cà phê vào lòng.

Phía xa, sau hàng thông cuối xóm, bầu trời bắt đầu hơi hồng lên. Không ồn ào, không rực rỡ — chỉ là một đường viền mờ, như ai đó lấy ngón tay phết nhẹ một vệt màu cam lên mép nền trời xám.

Tiếng chim. Trước tiên chỉ một con, tiếng kêu nhỏ, dè dặt. Rồi thêm một con nữa, ở chỗ khác. Rồi thêm. Không phải ồn ào — chỉ là những thanh âm lẻ tẻ, như những mảnh ghép chưa đủ thành bức tranh hoàn chỉnh nhưng đã đủ để người ta nhận ra đây là buổi sáng.

Gió nhẹ trong lá thông. Thứ âm thanh đó Linh thích từ nhỏ — không phải vi vu, không phải rì rào, mà là một thứ tiếng xào xạc rất khẽ, như tiếng trang sách lật trong thư viện vắng.

Không có tiếng xe. Không có tiếng người. Cả khu xóm như đang nằm ngủ thêm, kéo dài giấc ngủ năm cũ vào buổi sáng năm mới.

Linh không nghĩ gì. Hoặc là cô nghĩ quá nhiều thứ cùng lúc đến mức chúng triệt tiêu nhau, chỉ còn lại cảm giác ngồi đây, tay cầm ly cà phê ấm, nhìn khoảnh vườn nhỏ của gia đình mình lần cuối.

Tiếng cửa sau mở.

Ngọc ra, tóc xõa, mặc áo bông dày, tay cũng cầm ly cà phê. Chị nhìn bình hoa trên thềm. Rồi nhìn Linh. Không nói gì.

Ngọc ngồi xuống bậc thềm bên cạnh em.

Hai chị em ngồi như vậy — không cạnh nhau quá sát, không xa nhau quá — khoảng cách vừa đủ để mỗi người có riêng không khí của mình nhưng vẫn cảm được hơi ấm từ người kia. Giống hệt cái cách họ hay ngồi hồi còn nhỏ, những buổi chiều mưa ngồi ở bậc thềm này nhìn nước chảy xuống rãnh, bố đứng trong bếp nấu cơm, mùi hành phi thơm lừng từ trong nhà ra.

Bầu trời tiếp tục sáng dần. Màu cam nhạt dần thành màu vàng, rồi trắng nhờ.

Linh uống một ngụm cà phê. Ngọc cũng vậy.

Một con chim đậu xuống hàng rào gỗ ở đầu vườn — chỉ một thoáng, rồi vỗ cánh bay đi. Tiếng gió trong lá thông vẫn không dứt.

"Chị thích sáng này," Ngọc nói.

Giọng chị nhỏ, không phải thì thầm nhưng cũng không đủ lớn để phá vỡ cái yên lặng — chỉ đủ để Linh nghe thấy, đủ để lọt vào khoảng không gian giữa hai chị em mà không làm xáo trộn gì.

"Em cũng vậy," Linh gật.

Không cần nói thêm. Cái "sáng này" trong câu của Ngọc không cần giải thích — cả hai đều hiểu đó là loại buổi sáng chỉ có một lần trong năm, buổi sáng mùng một, khi mọi thứ còn chưa bắt đầu lại và người ta được phép ngồi yên thêm một lúc nữa. Cái "em cũng vậy" không cần giải thích — không phải đồng ý cho có, mà là sự thật, một trong vài ba điều thật sự đơn giản mà Linh cảm thấy được ngay lúc đó.

Họ không nói chuyện thêm. Không cần.

Linh nhìn cái bình gốm sứt miệng với mấy cành hoa dại. Trong ánh sáng buổi sáng ngày càng rõ hơn, mấy bông hoa tím nhỏ trông có vẻ tươi hơn lúc cô mang vào — hay có lẽ ánh sáng làm chúng trông như vậy. Cô không chắc. Nhưng màu tím đó nổi lên trên cái nền gạch xám, trên cái bình nâu cũ kỹ, trên buổi sáng mùng một này — và trông không sai.

Bố sẽ thích, Linh nghĩ. Không phải vì đẹp — bố không phải người hay khen đẹp. Nhưng bố hay chú ý những thứ nhỏ. Cái cách ông nhặt một hòn đá cuội từ bờ sông mang về đặt trên bàn vì nó có vân đẹp. Cái cách ông dừng lại giữa đường để nhìn một con mèo ngủ trên mái tôn. Cái cách ông đọc tên từng loài chim trong cuốn sách cũ bìa đã sờn mà không ai trong nhà quan tâm.

Ông sẽ nhìn cái bình hoa này và gật đầu. Chỉ vậy thôi. Một cái gật đầu.

Linh siết nhẹ ly cà phê trong tay.

Ngọc nói, không nhìn em, giọng vẫn nhỏ như lúc trước: "Hồi sáng chị mơ thấy bố."

Linh không hỏi mơ thấy gì. Hiểu rằng Ngọc không cần kể, chỉ cần nói ra.

"Chị có ngủ được không?" Linh hỏi.

"Được. Sáng bốn giờ thức, nằm một lúc rồi dậy." Ngọc nhấp thêm một ngụm cà phê. "Em?"

"Em cũng vậy." Linh dừng. "Gần năm giờ."

Gió thổi, lay mấy cành hoa trong bình. Một cánh hoa nhỏ rơi xuống mặt thềm, nằm đó như một dấu phẩy.

Linh không nhặt lên.

Họ ngồi thêm một lúc. Bầu trời đã sáng hẳn, màu trắng xanh nhạt không một gợn mây. Nắng sáng mùng một ở đây hay như vậy — không rực rỡ, không ấm áp ngay, chỉ là thứ ánh sáng trong trẻo, tĩnh lặng, như nhìn qua một tấm kính mỏng.

"Mai đến đây sẽ ra chưa nhỉ," Ngọc nói — không hẳn là câu hỏi.

"Chắc một lúc nữa." Linh nhìn vào trong nhà qua cửa kính. Bóng cái cầu thang dốc đứng, cái bàn bếp mà họ đã cùng nhau gấp bánh chưng tối hôm qua. "Em trông Mai hay ngủ nướng ngày Tết lắm."

"Ừ." Ngọc khẽ cười. Không phải cười lớn, chỉ là một thoáng biểu cảm thoáng qua, như gợn sóng nhỏ trên mặt ao. "Hồi nhỏ mà."

Hồi nhỏ. Linh để ý chị hay nói vậy — hồi nhỏ Mai thế này, hồi nhỏ cả nhà thế kia. Như thể Ngọc đang cẩn thận thu gom từng mảnh ký ức vào một nơi nào đó trong lòng, sắp xếp lại cho gọn gàng trước khi rời đi.

Có lẽ tất cả họ đều đang làm vậy, theo cách của mình.

Linh nhìn cái vườn lần nữa — hàng rào gỗ mục, cây khế xơ xác, mấy bụi hồng trơ cành. Sau này người ta sẽ phá hàng rào, trồng lại vườn, hoặc không trồng gì cả. Cái bậc thềm này có thể sẽ bị đập đi, thay bằng thứ khác. Cái bình gốm sứt miệng thì họ sẽ mang theo.

Mấy cành hoa dại thì không. Hoa dại không mang theo được — nhưng chúng vẫn sẽ mọc, ở đâu đó ngoài hàng rào, sang năm, năm sau, cứ thế.

"Chị," Linh nói.

"Gì?"

Linh định nói một điều gì đó — cô chưa biết là gì, chỉ cảm thấy cần nói. Nhưng khi mở miệng, không có từ nào ra được. Cô nhìn cái bình hoa. Nhìn tay chị cầm ly cà phê, ngón tay dài, móng tay cắt gọn, bàn tay giống mẹ.

"Không có gì," Linh nói.

Ngọc gật, như thể điều đó hoàn toàn tự nhiên. Như thể chị hiểu rằng đôi khi gọi tên nhau chỉ để chắc chắn người kia vẫn ngồi đây là đủ rồi.

Trong nhà, tiếng bước chân trên sàn gỗ. Mai đã dậy.

Hai chị em không quay lại. Họ tiếp tục nhìn ra vườn, uống cà phê, nghe tiếng chim và tiếng gió trong lá thông, trong cái yên lặng của buổi sáng mùng một — thứ yên lặng mà Linh biết cô sẽ nhớ lâu, lâu hơn cả những điều rõ ràng và hoàn chỉnh hơn.

Cửa sau mở. Mai ló đầu ra, tóc bù, mắt nhắm hé: "Hai chị ngồi đây từ bao giờ vậy?"

"Lâu rồi," Ngọc nói.

"Lạnh không?"

"Không," Linh nói. Rồi: "Xuống đây với chị đi."

Mai nhìn ra vườn một giây, nhìn cái bình hoa trên thềm — không hỏi gì, chỉ biến vào trong một lúc rồi trở ra với ly cà phê trên tay, áo khoác mặc vội còn hở cúc.

Cô ngồi xuống bên cạnh Ngọc.

Ba chị em ngồi trên bậc thềm, trong buổi sáng mùng một tuyệt đối yên tĩnh của ngôi nhà lần cuối.

Gió thổi nhẹ. Tiếng lá thông xa xa.

Và mấy bông hoa dại tím nhỏ trong chiếc bình gốm sứt miệng cứ đứng yên như vậy, không cần ai khen, không cần ai hỏi tên —

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →