🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Đêm ba mươi Tết, Phương pha trà lúc mười một giờ.

Không ai bảo ai. Ngọc đang ngồi ở góc hiên, hai gối ôm vào ngực, mắt nhìn về phía hàng cây bên kia đường thỉnh thoảng lại sáng lên những tia hồng đỏ từ xa vọng lại. Linh ngồi trên bậc thềm thấp hơn, lưng dựa vào cột gỗ cũ, tóc xõa xuống vai. Không ai bật tivi. Không ai cầm điện thoại. Cái tivi trong phòng khách đã được tháo xuống từ chiều, bọc vào thùng các-tông, xếp cùng mấy thùng đồ khác chờ ngày sau Tết xe đến chở.

Bếp vẫn còn mùi của cả ngày hôm đó — mùi củ kiệu ngâm chua, mùi dầu chiên bánh tét, mùi nhang trầm từ bàn thờ lan ra nhẹ qua cửa. Phương đun nước bằng ấm nhôm cũ mà mẹ để lại, cái ấm có quai bị bén lửa một lần hồi Phương còn mười hai tuổi, để lại vết cháy đen nhỏ hình trăng lưỡi liềm ở mặt trong của nắp. Bà cụ hàng xóm đã cho hộp trà từ hôm qua, nhưng Phương không dùng hộp đó. Cô lấy gói trà nhỏ bọc giấy nâu ở góc tủ bếp — gói trà bố mua ở chợ Đà Lạt năm ngoái, vẫn còn nguyên dây buộc bằng sợi cói, trên mặt có nét chữ viết tay mờ: Trà nhài — mua Tết 2024.

Mùi hoa nhài bốc lên khi nước sôi chạm vào trà. Nhẹ. Xa. Như mùi của một buổi sáng nào đó mà cả ba đứa đã quên mất cụ thể ngày nào, nhưng vẫn còn giữ lại đâu đó trong xương sườn.

Phương mang khay trà ra hiên. Ba cái chén nhỏ men trắng, một cái có mẻ ở vành mà bố vẫn dùng riết vì "bể một chút cho có hơi nhà." Phương đặt cái chén mẻ đó ở giữa, không rót vào, chỉ để đó. Ngọc nhìn thấy nhưng không nói gì. Linh cũng thấy.

Pháo hoa nổ lần đầu lúc mười một giờ rưỡi — chắc là của nhà nào đó ở cuối phố, loại pháo nhỏ bán ở chợ, nổ lạch tạch và bắn lên chùm tia xanh tím không cao. Ba chị em ngồi nhìn qua khoảng tối của vườn trước, qua hàng rào thấp, qua vòm cây me già đứng im. Tiếng pháo dội vào im lặng rồi tắt. Không ai vỗ tay. Không ai nói "ồ đẹp." Họ chỉ ngồi.

Ngọc đứng dậy vào trong. Hai chị nghe tiếng ngăn kéo kéo ra, tiếng giấy sột soạt. Rồi Ngọc trở ra, trên tay là một phong thư màu vàng nhạt, góc trên bên phải có dán tem, nhưng tem chưa bao giờ được đóng dấu bưu điện. Phong thư bố để lại trong ngăn kéo bàn làm việc, Ngọc tìm thấy khi dọn phòng bố hôm qua. Bên ngoài phong bì chỉ có ba chữ viết bằng bút bi: Ba chị em.

Ngọc đặt phong thư lên bàn trà, giữa ba cái chén và cái ấm đang còn bốc khói nhẹ.

Ba người nhìn phong thư.

Tiếng pháo nổ xa, lần này dày hơn — chắc từ phía trung tâm, loại pháo hoa thật, vẽ lên nền trời những vòng hoa rực rỡ rồi tàn. Ánh sáng phản chiếu xuống mái ngói đỏ của những căn nhà gần đó, nhấp nháy một lúc rồi mất. Phương nhìn ánh sáng đó chiếu lên mặt Linh — em gái cô, hai mươi ba tuổi, tóc cắt ngắn sau khi bố mất, đôi mắt đang nhìn thẳng vào phong thư với vẻ bình thản của người đã chuẩn bị rất lâu.

Không ai giục. Không ai hỏi "mở ra không."

Phương cầm phong thư lên. Tay cô không run — cô ngạc nhiên về điều đó. Cô tưởng tay mình sẽ run. Nhưng không. Cô chỉ cảm thấy sức nặng nhỏ của tờ giấy bên trong, và nhớ lại bàn tay bố cầm bút — ngón trỏ cong một chút do hồi trẻ gãy không nắn lại đúng, thói quen tì tay lên bàn khi viết khiến mặt bên phải của bàn tay bao giờ cũng có vết mực mờ.

Cô xé phong bì.

Tiếng xé giấy nghe lớn hơn tất cả tiếng pháo đêm đó.

Bên trong là một tờ giấy học sinh kẻ ngang, gấp làm tư. Bố viết tay. Chữ nhỏ, hơi xiêu về bên phải — chữ của người quen viết vội, viết nhiều, không cần trình bày đẹp vì viết cho người thân. Phương mở tờ giấy ra, đặt lên đùi, nghiêng về phía ánh đèn hiên vàng hắt xuống.

Thư ngắn. Chỉ một trang.

Ba con gái của bố,

Nếu con đang đọc cái này thì bố đi rồi. Bố không biết đi lúc nào, nhưng bố viết sẵn vì bố hay lo xa — cái tật đó con Phương giống bố nhất, con biết không.

Phương ngừng đọc một giây. Nhìn lên khoảng tối trước mặt. Tiếp tục.

Bố muốn kể cho ba con nghe một chuyện bố chưa kể bao giờ. Năm bố hai mươi hai tuổi, bố đi xe đạp từ Huế vào Đà Lạt thăm người bạn. Mất mười lăm ngày. Bố không có tiền, ngủ nhờ nhà dân, ăn bánh mì dọc đường. Đến Đà Lạt bố mua một gói trà nhài ở chợ, ngồi uống một mình trên bậc thềm một căn nhà lạ, nhìn mưa rơi. Lúc đó bố nghĩ: đời người mà được đi xa, được ngồi im, được uống trà một mình nhìn mưa — thế là đủ rồi.

Sau này bố có nhà, có ba con, có nhiều thứ hơn bố từng nghĩ bố sẽ có. Mỗi lần mua trà nhài ở chợ Đà Lạt, bố đều nhớ cái buổi chiều đó.

Bố không giỏi nói chuyện. Các con biết rồi. Nhưng bố muốn nói: ngôi nhà này không quan trọng bằng các con nghĩ đâu. Tường gạch, mái ngói — đó chỉ là chỗ chứa những năm tháng. Những năm tháng thật ra nằm trong người các con rồi, mang đi được, không ai lấy.

Bán nhà thì bán. Đừng buồn quá.

Ba con gái của bố — Phương lo nhiều quá, nhớ thở. Ngọc hay giữ thứ gì trong lòng quá lâu, nhớ nói ra. Linh hay tưởng mình không cần ai, nhớ để người khác giúp đỡ đôi khi.

Tết nào cũng uống trà nhài nhé. Cho bố.

— Bố

Phương đọc xong. Cô không đọc to — cô đọc thầm, nhưng từng dòng chữ cô đọc đến đâu thì Ngọc và Linh đều cúi người lại đọc theo, mắt di chuyển cùng nhịp với mắt cô trên tờ giấy.

Khi cô đọc đến đoạn Phương lo nhiều quá, nhớ thở — cô nghe tiếng Ngọc hít vào nhẹ bên cạnh.

Khi cô đọc đến Linh hay tưởng mình không cần ai — Linh nhắm mắt lại. Không khóc. Chỉ nhắm mắt, như người đang nghe một giai điệu quen mà tưởng đã quên. Phương nhìn khuôn mặt em trong khoảnh khắc đó — ánh đèn vàng đổ xuống sống mũi thẳng, hàng mi khẽ rung — và cô hiểu rằng đây là khoảnh khắc riêng của Linh với bố, cô không nên nhìn lâu.

Cô nhìn xuống tờ giấy.

Bên dưới chữ ký của bố, có một dòng thêm vào bằng mực khác — có lẽ bố viết lại sau, cùng tờ giấy nhưng khác lần:

P.S. Cái ấm nhôm bị bén lửa — đừng vứt. Bố thích cái ấm đó.

Ngọc bật cười trước. Tiếng cười ngắn, bất ngờ, như giọt nước rơi vào chậu im lặng. Rồi Phương cũng cười — cái kiểu cười không kịp chuẩn bị, vừa cười vừa mắt đỏ lên. Linh mở mắt ra nhìn hai chị, rồi Linh cũng cười, tay đưa lên che miệng theo thói quen.

Ba chị em ngồi cười trên hiên nhà trong đêm giao thừa, tiếng cười lẫn vào tiếng pháo nổ liên hồi từ phía trung tâm thành phố, bầu trời phía đó đang bùng lên những chùm hoa vàng đỏ rực rỡ rồi tắt, rồi lại bùng lên.

Phương rót trà vào ba chén. Trà nhài màu vàng nhạt, mùi hoa thoảng lên trong không khí lạnh đêm cuối năm.

Cô cầm cái chén mẻ — chén bố hay dùng — rót đầy, đặt lại giữa bàn.

Không ai nói gì. Không cần nói gì.

Họ ngồi uống trà, nhìn pháo hoa phía xa nổ chào năm mới, trong ngôi nhà sắp không còn là của họ nữa — nhưng đêm nay, trong khoảnh khắc này, vẫn còn đầy ắp hơi ấm của tất cả những năm tháng đã qua, đủ để mang theo.

Hết Chương 15

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 16
← TrướcTiếp →