Tôi buông cái chèo xuống, con đò nhẹ dao động rồi chồm lên như một câu than thở. Không có trăng. Không một vì sao. Mới phút trước trời còn quang đãng, vậy mà thoắt cái, cả bầu trời đã kéo xuống một màu chì xám, nặng trịch, y hệt tấm mền bà tôi từng trải ra phơi rồi quên không lấy vào khi mưa ập tới.
Rồi mưa. Cơn mưa tháng Bảy ở Vĩnh Long không có khúc dạo đầu lê thê, không có những hạt thưa thớt báo hiệu. Nó ào ào đổ xuống như thể cái nắng gắt suốt mấy tháng qua cứ nén lại trong lòng, bỗng nhiên vỡ òa. Từng hạt, từng hạt, không, phải nói là từng mảng, từng xô nước trút thẳng từ trên trời xuống mặt sông Cổ Chiên. Con sông hiền hòa ban chiều bỗng dưng nổi da gà, lăn tăn rồi lộp độp. Những chấm tròn, những vòng tròn lan tỏa, chồng lên nhau, vỡ ra rồi lại tạo thành, như hàng ngàn chiếc chuông thủy tinh vô hình đang nhảy múa điên cuồng trên mặt nước. Tôi lặng người đi, mê mải nhìn màn mưa xóa nhòa ranh giới giữa trời và nước, giữa bờ bên này và bờ bên kia.
Mưa rơi xuống mái chèo tre khô, nghe tiếng kêu răng rắc. Mưa rơi xuống tàu lá chuối dọc bờ, nghe ào ào như trống trận. Mưa rơi xuống lan can gỗ của chiếc đò, mỗi hạt mưa như một ngón tay lướt nhẹ, tạo thành những âm thanh khác nhau, bản hòa tấu của vùng sông nước. Cả không gian là một màn sương trắng đục, mờ mờ ảo ảo. Tôi ngồi co ro dưới mái che nhỏ, hít hà mùi đất ướt thơm từ hai bờ xa vẳng lại, mùi sông phù sa hòa lẫn với mùi lá cây mục, mùi của sự sống đang tươi rói.
Không lâu sau, từ phía cuối sông, một chiếc đò nhỏ khác lờ đờ hiện ra rồi nhanh chóng bị màn mưa nuốt chửng. Người lái đò già, khăn rằn quấn vội trên đầu, tay thoăn thoắt chèo. Chiếc đò của ông lắc lư dữ dội, nhưng ông vẫn cố gắng tấp vào gần mé sông, tìm một gốc cây lớn để trú. Tôi thấy ông vội vàng buộc dây vào gốc bần già, lấy tấm nilon trùm kín người, ngồi lặng thinh nhìn ra sông. Bộ dạng của ông hệt một pho tượng đen thẫm giữa màn nước trắng xóa.
Mưa tháng Bảy ở đây là vậy đó, dữ dội mà cũng chóng tàn. Chỉ độ mươi mười lăm phút sau, từng hạt mưa thưa dần, rồi ngớt hẳn. Trời hửng sáng trở lại. Những vòng tròn trên mặt sông cũng dần biến mất. Chỉ còn lại những giọt nước long lanh đọng trên tàu lá, và cái cảm giác mát rượi, thanh sạch lan tỏa khắp không gian. Mấy chú chim kéo nhau bay vút lên trời cao, tiếng hót lảnh lót. Con nước lại hiền hòa, lững lờ trôi. Tôi cầm chèo lên, chèo con đò ra giữa dòng, mặc cho những giọt mưa cuối cùng vẫn còn vương trên tóc. Cơn mưa đầu mùa cứ thế đến rồi đi, để lại chút gì đó bâng khuâng cho lòng người.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →