🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Rồi có những cơn mưa như là lời chào của cố nhân, đợi ta nơi ngõ nhỏ, khi vòng xe vừa lăn qua cổng nhà. Sau bao dặm đường dài, sau những hối hả của phố thị, mưa ngày về không còn là giọt nước lạnh lùng mà hóa thành tấm chăn êm ái, phủ lên mọi mệt mỏi, vỗ về tâm hồn. Chiều nay, mưa đổ xuống sân nhà cũ, xoa dịu những vết nứt trên nền gạch đỏ đã phai màu thời gian.

Tôi ngồi lặng lẽ ở hiên nhà, tựa lưng vào cột gỗ đã bạc phếch, nghe tiếng mưa rơi như nghe lại khúc ca dao không tên của tuổi thơ. Từng giọt, từng giọt nối nhau, mềm mại như những sợi chỉ bạc dệt trên tấm áo không gian. Mùi đất ẩm và hương cỏ dại từ vườn sau len lỏi vào không khí, đánh thức những ngăn kéo ký ức đã ngủ quên từ lâu.

Trong ánh sáng bảng lảng của buổi chiều, những hạt mưa không vội vã mà thong thả, như đang kể lại câu chuyện của chính nó. Chúng trượt dài trên mái ngói rêu phong, chảy thành dòng nhỏ trên lá chuối xanh mướt, rồi tan vào vũng nước trong veo trước thềm. Tiếng mưa không còn là âm thanh đơn thuần, mà trở thành một điệu nhạc trầm bổng, hòa cùng tiếng gió lùa qua kẽ lá, tiếng chim sẻ trú mưa ríu rít dưới mái hiên.

Ngày nhỏ, tôi cũng hay ngồi đây, mân mê những ngón tay nhỏ xíu vào dòng nước mưa chảy từ mái nhà. Khi ấy, mưa là cả một thế giới diệu kỳ, là những con thuyền giấy trôi dập dềnh trên dòng nước, là chiếc cầu vồng bất ngờ hiện ra sau cơn giông. Mưa là lý do để được ở nhà, cuộn tròn trong lòng bà, nghe bà kể chuyện cổ tích xa xưa.

Giờ đây, những câu chuyện ấy đã lắng đọng thành ký ức, và bà cũng đã đi xa. Nhưng mưa vẫn ở đây, vẫn mang theo hơi thở của những ngày xưa cũ, vẫn là nhân chứng lặng lẽ cho từng khoảnh khắc lớn lên, từng cuộc chia ly và sum họp. Mưa ngày về không mang theo nỗi buồn hay niềm vui quá đỗi, mà chỉ là sự hiện hữu dịu dàng, một lời nhắc nhở về những gì bền vững nhất.

Nó như một người bạn cũ, không cần phải nói lời nào, chỉ cần ngồi cạnh nhau, cùng ngắm nhìn thế giới đổi thay qua tấm màn nước trong vắt. Mưa gột rửa mọi bụi trần, trả lại cho tâm hồn sự thanh khiết, cho không gian vẻ nguyên sơ. Tôi thấy mình tan chảy vào từng giọt mưa, hòa mình vào sự bình yên mà chỉ nơi này mới có.

Mưa vẫn rơi, gõ nhịp đều đều như tiếng thở dài của thời gian. Mỗi giọt mưa như một viên ngọc ký ức, lấp lánh và trong trẻo, gợi về những hình ảnh tưởng chừng đã phai mờ. Và tôi biết, dù mai này có đi đâu về đâu, tiếng mưa ở hiên nhà này sẽ mãi mãi là bản giao hưởng của sự trở về, của những điều thân thuộc nhất, neo giữ tôi lại với nơi chốn của yêu thương và kỷ niệm.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện