🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Màn đêm buông xuống thật chậm, như tấm màn nhung huyền buông phủ lên vạn vật sau một ngày dài mệt mỏi. Tiếng mưa từ những hạt nặng nề ban chiều giờ đã chuyển thành giai điệu rì rầm, miên man, gõ nhịp đều đặn lên mái hiên, lên tán lá bàng già trước sân nhà. Nó không còn dữ dội, không còn vội vã, mà như một lời thì thầm, một khúc ca ru êm ái của đất trời.

Trong cái tĩnh mịch ấy, những hạt mưa không đơn độc. Từ những thửa ruộng mênh mông, từ những ao bèo rêu phong, tiếng ếch bắt đầu cất lên, ban đầu chỉ là vài tiếng lẻ tẻ, rồi dần dà hợp thành một bản giao hưởng không tên. Đó là bản nhạc của đêm, bản nhạc của nước, của sự sống âm ỉ dưới lớp áo của bóng tối. Tiếng ếch không ồn ào, mà như những nốt trầm ấm, những lời tự sự thì thầm của một thế giới đang say ngủ.

Với người lớn tuổi, tiếng mưa đêm và tiếng ếch không chỉ là âm thanh đơn thuần. Chúng là những sợi chỉ thời gian, dệt nên tấm thảm ký ức của một đời người đã qua. Tiếng mưa mang theo hương đất ẩm, hương cây cỏ dại, đưa họ về những đêm trăng mật thuở thiếu thời, khi những giấc mơ còn trong trẻo như sương mai. Tiếng ếch như tiếng gọi của đồng làng, của những buổi chiều mục đồng chăn trâu, của những câu chuyện cổ tích bà kể bên bếp lửa.

Giấc ngủ của người lớn tuổi, trong vòng tay của đêm mưa và tiếng ếch, thường mang một vẻ thanh tịnh lạ thường. Không phải giấc ngủ say vùi của tuổi trẻ, mà là một sự chìm đắm nhẹ nhàng, như con thuyền nhỏ neo đậu bình yên sau chuyến hải trình dài. Họ có thể tỉnh giấc vài lần trong đêm, nghe rõ từng hạt mưa rơi, từng tiếng ếch vọng, rồi lại khẽ khàng nhắm mắt, để tâm hồn trôi dạt về miền xưa cũ.

Mỗi tiếng tích tắc của đồng hồ, mỗi nhịp đập của mưa, mỗi tiếng ộp oạp của ếch đều như những viên ngọc thời gian, được xâu chuỗi một cách tỉ mỉ trong cõi mộng mị của họ. Đó là giấc ngủ của sự buông bỏ, của sự chấp nhận, nơi những lo toan bề bộn của cuộc đời dần tan biến, chỉ còn lại sự an nhiên và thanh thản. Mưa đêm như một bàn tay dịu dàng xoa dịu những nhọc nhằn, những vết hằn của tháng năm.

Những hơi thở đều đặn, những nếp nhăn trên trán giãn ra trong mơ, như những dòng sông nhỏ hiền hòa chảy xuôi về phía biển lớn. Tiếng mưa và tiếng ếch không khuấy động, mà ngược lại, chúng trở thành một phần của giấc mơ, một khung cảnh quen thuộc đến độ trở thành bình yên. Giấc ngủ ấy không cô đơn, mà được bao bọc bởi tình yêu thương của đất trời, bởi hơi ấm của những kỷ niệm.

Trong căn nhà nhỏ, ánh đèn vàng hắt hiu từ khung cửa sổ như một đốm lửa nhỏ trong đêm, soi sáng cho những tâm hồn đang lướt đi trên dòng sông của ký ức. Mưa và ếch, hai người bạn già của đêm, vẫn miệt mài kể những câu chuyện không lời, những khúc hát ru vỗ về cho đến tận khi bình minh hé rạng. Và khi trời sáng, khi giọt mưa cuối cùng còn đọng trên lá, người ta sẽ thức dậy với một cảm giác thanh tân, như vừa trở về từ một chuyến du hành vô định.

Rồi một ngày, cũng chính tiếng mưa ấy sẽ đón chân ta trở về. Trở về ngôi nhà xưa cũ, trở về với hiên nhà quen thuộc, để một lần nữa được ngồi đó, ngắm nhìn mưa rơi như những ngày thơ ấu, khi cuộc đời còn là một trang giấy trắng tinh khôi.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →