🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hải Phòng tháng Sáu nóng đến mức nhựa đường gần như chảy ra dưới đế giày. Nhưng dưới cây phượng vĩ góc sân trường Lê Hồng Phong, chỗ Minh và Hương vẫn ngồi mỗi buổi chiều, có một khoảng mát kỳ lạ — mát theo kiểu không khí buổi chiều chen lẫn mùi cỏ cháy nắng và mùi trang sách cũ. Thứ mát không làm người ta dịu hẳn, nhưng đủ để ngồi được. Đủ để tiếp tục.

Ba tháng nữa là kỳ thi đại học.

Ba tháng — nghe ngắn, nhưng đủ để khiến mỗi buổi chiều như thế này mang thêm một trọng lượng kỳ lạ, như thể bầu trời mùa hè đang ép xuống từ từ, không ồn ào, nhưng thật.

Hương ngồi xếp bằng trên tấm trải nhựa mỏng, lưng tựa vào gốc cây, cuốn Địa lý mở rộng trên đùi. Tóc cô buộc cao hất ra sau, vài sợi tơ thoát ra dán vào cổ vì mồ hôi. Minh ngồi đối diện, cách một khoảng vừa đủ để hai người không chạm vào nhau dù vô tình, mắt nhìn xuống đề toán đang làm dở. Cái khoảng cách đó — không rộng, không hẹp — đã được duy trì bất thành văn từ tháng Ba đến giờ, như một thỏa thuận mà cả hai đều không ai đặt ra.

Tiếng ve kêu ầm ĩ trên đầu. Liên tục, đều đặn, như nhịp đếm ngược không thể tắt.

"Anh Minh."

Minh không ngẩng đầu. "Gì?"

Hương nhìn trang sách một lúc rồi mới hỏi, giọng thả thêm nhẹ hơn bình thường: "Sau khi thi xong anh sẽ làm gì?"

Câu hỏi rơi xuống giữa buổi chiều im ắng như một hòn đá ném vào mặt hồ. Minh dừng bút. Không phải vì câu hỏi khó — mà vì lần đầu tiên trong ba tháng ôn thi cùng nhau, ai đó hỏi về sau. Về cái gì ở phía bên kia tháng Chín.

Anh gập cuốn sách lại, kê lên gối. Nhìn lên tán phượng.

"Anh muốn đi Hạ Long."

Hương ngẩng đầu. "Hả?"

"Vịnh Hạ Long." Minh lặp lại, giọng bình thản như đang đọc đáp án. "Anh chưa đi lần nào."

Hương nhìn anh một giây — một cái nhìn kiểu cô hay nhìn khi chưa chắc mình nghe đúng. "Anh sống ở Hải Phòng từ bé mà."

"Ừ."

"Hải Phòng cách Hạ Long có hơn năm mươi cây số thôi."

"Anh biết."

"Mà anh chưa đi?"

"Chưa." Minh nhún vai, không có vẻ gì là xấu hổ hay ngại ngùng. Chỉ là nói thật. "Nhà anh không ai có xe, mà đi xe khách chỉ một mình thì... anh cũng chẳng nghĩ đến. Hồi nhỏ ba anh hay nói 'hè này đi', rồi hè nào cũng có việc. Rồi lên cấp ba bận học. Rồi..." Anh dừng lại. "Rồi cứ thế."

Hương im lặng. Cô nhìn anh với cái gì đó không hẳn là thương, không hẳn là buồn cười — ở giữa. Kiểu nhìn chỉ người quen mới có.

"Em cũng chưa đi," cô nói.

Lần này Minh mới thực sự ngạc nhiên. Anh quay sang nhìn cô. "Thật không?"

"Thật." Hương gật đầu. "Ba em người Hải Phòng gốc, mà hỏi thì ông ấy bảo 'chỗ đó đông khách du lịch lắm, đi làm gì'. Mẹ em người Hà Nội, mà Hà Nội với Hạ Long thì xa hơn nên cũng chưa có dịp." Cô nhìn xuống trang sách, giọng nhẹ hơn. "Em cứ nghĩ ai sống gần thì đã đi rồi."

"Hóa ra không phải."

"Hóa ra không phải."

Hai người nhìn nhau.

Chỉ một thoáng — ngắn như khoảng thời gian giữa một nhịp tim và nhịp kế tiếp. Rồi Minh nhìn sang phía hàng cây bên kia sân. Hương cúi xuống trang Địa lý. Tán phượng trên đầu vẫn reo, ve vẫn kêu, nắng chiều vẫn xiên nghiêng qua những kẽ lá đổ xuống mặt đất thành từng mảng vàng nhạt lốm đốm.

Hay mình cùng đi.

Câu đó không ai nói ra. Nhưng nó ở đó — lơ lửng giữa hai người như khói nhang buổi sáng, không tan, không rõ hình dạng, chỉ là có mặt.

Minh cảm thấy nó. Anh chắc là Hương cũng cảm thấy. Nhưng cả hai đều nhìn đi chỗ khác.

Có những câu nói ở tuổi mười tám hoạt động theo cách như vậy — chúng tự tồn tại mà không cần được phát âm. Chúng nguy hiểm vì nếu nói ra, mọi thứ sẽ thay đổi. Và thay đổi thì đáng sợ hơn là cứ để yên, dù để yên cũng đau theo cách riêng của nó.

Một cánh phượng vĩ rơi xuống.

Nó đáp nhẹ lên trang sách Hương đang mở — đúng vào giữa bản đồ địa hình Việt Nam, ngay phần miền Bắc. Màu đỏ rực, đỏ đến mức có vẻ như không thật, mỏng tang như một tờ giấy pơ-luya ai đó nhuộm máu. Cánh hoa nằm im trên trang sách, viền cong cong, gân lá nhỏ như những đường chỉ tay.

Hương không nhặt đi ngay.

Cô nhìn nó một lúc — kiểu nhìn người ta dành cho những thứ đẹp bất ngờ xuất hiện vào đúng lúc không chuẩn bị.

Minh cũng nhìn theo.

"Phượng rụng nhiều quá," cô nói khẽ.

"Tháng Sáu mà."

"Ừ. Tháng Sáu." Hương nhắc lại, giọng như đang thử nghiệm xem từ đó có trọng lượng thật không. "Không biết sang năm lúc này mình đang ở đâu."

Minh không trả lời ngay. Anh nhặt một cánh phượng khác từ trên mặt đất, xoay xoay giữa ngón tay. "Anh thì biết chắc một điều."

"Điều gì?"

"Anh sẽ không còn ngồi đây nữa."

Câu đó ra khỏi miệng anh bình thường như câu nhận xét thời tiết. Nhưng nó đánh vào đâu đó rất thật — cả hai đều biết. Cây phượng này, cái sân này, buổi chiều này, cái thứ hai người đang làm mỗi ngày từ ba tháng nay — tất cả đều có một ngày cuối. Và ngày cuối đó đang đến gần hơn mỗi tờ lịch bị xé đi.

Hương ngồi yên. Bàn tay cô đặt lên cánh phượng trên trang sách, nhẹ đến mức như sợ làm nó tan ra.

"Anh có sợ không?" cô hỏi. "Thi xong, rồi ai đi đâu về đâu."

Minh suy nghĩ thật sự. Không phải kiểu trả lời cho có.

"Sợ thì sợ," anh nói. "Nhưng mà..."

"Nhưng mà gì?"

Anh nhìn lên trời — bầu trời chiều tháng Sáu Hải Phòng xanh theo kiểu xanh nặng, xanh như sắp có mưa dù không có đám mây nào đáng kể. "Nhưng mà có những thứ mình không nói ra được, không có nghĩa là không có."

Hương không hỏi tiếp.

Hai người ngồi im một lúc dài. Ve kêu không ngừng. Một chiếc lá khô rơi ngang qua không trung rồi mất hút sau bờ tường. Đâu đó trong khu dân cư sát trường vọng lại tiếng rao của người bán kem — "Kem đây, kem đây" — xa dần rồi tắt.

Bốn giờ rưỡi, Hương bắt đầu thu dọn sách vở.

Cô làm từng việc rất có trật tự: gấp tờ giấy nháp, kẹp vào giữa sách, cài bút vào vỏ bút máy, vuốt thẳng góc mỗi cuốn trước khi xếp vào túi. Minh biết thói quen đó từ lâu — từ hồi lớp Mười, ngồi cùng tổ thực hành Lý, đã thấy cô gấp giấy ghi bài theo hàng thẳng tắp trong khi cả tổ còn đang tranh nhau mượn thước kẻ.

Cánh phượng vĩ trên trang sách — cô giữ lại. Kẹp vào trang cuối cuốn vở Địa lý.

Minh thấy vậy nhưng không nói gì.

"Mai anh ôn phần gì?" Hương hỏi, giọng đã trở lại bình thường — giọng của hai đứa đang cùng ôn thi, không phải giọng của buổi chiều vừa rồi.

"Toán giải tích. Còn em?"

"Hóa với Sinh. Thi khối B mà." Cô khoác túi lên vai, đứng dậy. Phủi nhẹ mấy cánh phượng vương trên váy. "Thôi anh về đi, muộn rồi."

Minh đứng dậy theo. Hai người đi về phía cổng trường, khoảng cách giữa họ vừa đủ — không sát, không xa. Chiều in bóng dài trên mặt sân gạch đỏ.

Trước khi ra cổng, Hương dừng lại. Không quay đầu, chỉ đứng nhìn về phía trước, giọng thả vào không khí chiều:

"Hạ Long đẹp lắm đấy. Em nghe nói vậy."

Minh dừng bước. Nhìn phía sau cô — mái tóc buộc cao, bờ vai nhỏ dưới áo trắng ngả vàng nhẹ vì nắng chiều.

"Anh cũng nghe nói vậy," anh đáp.

Hương gật đầu một cái — không hẳn là gật với anh, có vẻ như gật với chính cô hơn. Rồi bước ra cổng, rẽ về hướng nhà.

Minh đứng yên thêm một lúc.

Phía trên đầu, cây phượng vĩ tiếp tục rụng — từng cánh, từng cánh, đỏ rực và im lặng — xuống mặt đất trưa hè đã nguội, xuống trang sách bỏ lại, xuống những buổi chiều tháng Sáu mà về sau này, cả hai người sẽ nhớ mãi mà không hiểu tại sao.

Câu chưa nói vẫn còn đó, treo giữa chiều Hải Phòng nắng tháng Sáu.

Hay mình cùng đi.

Ba chữ — đủ để thay đổi mọi thứ, hoặc không đủ để bắt đầu bất cứ điều gì.

Tiếng ve kêu inh ỏi. Không dứt.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →