Cái rét nàng Bân năm 2005 se se, không quá buốt giá mà chỉ đủ để nhắc nhở người ta về sự ấm áp của ngọn lửa bếp, của những vòng tay thân thương. Khắp phố phường Hà Nội, những cành đào phai chúm chím nụ, lá dong xanh mướt xếp chồng lên nhau chờ được gói, và mùi hương trầm thoang thoảng quyện vào không khí, báo hiệu một mùa Tết cổ truyền đang gõ cửa. Trong căn nhà nhỏ ở phố Hàng Bông, không khí chuẩn bị tất niên đã rộn ràng từ mấy ngày trước.
Bố tôi, hồi ấy vẫn còn mạnh khỏe lắm, dáng người cao gầy nhưng đôi tay thì thoăn thoắt, vững vàng như gốc cây đa đầu làng. Bố là "tổng chỉ huy" của mọi công đoạn gói bánh chưng, từ việc chọn gạo nếp cái hoa vàng căng tròn, đãi đỗ xanh vàng ươm, đến việc chẻ lạt tre sao cho dẻo dai mà không đứt. Tiếng bố cười giòn tan khi tôi, đứa con út, vụng về làm rơi chiếc lá dong, hay những câu chuyện ngày xưa bố kể về Tết của ông bà, tất cả cứ thế đan xen, lấp đầy không gian.
Mẹ tôi, với mái tóc đã lấm tấm sợi bạc nhưng đôi mắt vẫn long lanh như hồ thu, tỉ mẩn hơn cả một nghệ nhân. Mẹ chịu trách nhiệm chính cho mâm cỗ tất niên, linh hồn của bữa cơm đoàn viên. Từ sáng sớm, mùi thơm của nước dùng gà đã phảng phất, báo hiệu món canh bóng bì trong veo, điểm xuyết sắc vàng của trứng tráng thái chỉ, sắc xanh của đậu Hà Lan, và màu đỏ cam của tôm khô. Bát canh ấy, với mẹ, không chỉ là món ăn mà còn là cả một tấm lòng, cầu kỳ và tinh tế như chính người phụ nữ của gia đình.
Anh cả và chị hai, dù đã lớn, vẫn không thoát khỏi vòng xoáy chuẩn bị Tết của bố mẹ. Anh giúp bố trông nồi bánh chưng đỏ lửa suốt đêm, thỉnh thoảng lại vục gáo nước lạnh tạt vào cho bánh thêm rền. Chị thì khéo léo thái giò lụa thành từng lát mỏng tang, trắng ngần như những cánh hoa tuyết, hay tỉ mẩn bày biện đĩa măng khô hầm móng giò, thứ món ăn đặc trưng của Tết Bắc, đậm đà mà không ngán.
Mâm cơm tất niên năm 2005 ấy, tôi nhớ mãi. Nó không chỉ là những món ăn, mà là cả một vũ điệu của màu sắc và hương vị, một bản giao hưởng của tình yêu thương. Bánh chưng xanh vuông vắn được cắt bằng sợi lạt, lộ ra lớp nhân đỗ, thịt béo ngậy. Đĩa giò lụa trắng ngà xếp hình cánh quạt, bên cạnh là bát măng hầm móng giò nghi ngút khói, và bát canh bóng bì trong veo như sương sớm. Tất cả được đặt trang trọng trên chiếc mâm đồng sáng loáng, lấp lánh dưới ánh đèn vàng.
Chúng tôi quây quần bên mâm cơm, tiếng cười nói rộn ràng như tiếng pháo tép đêm Giao thừa. Bố tôi nâng chén rượu gạo nồng ấm, ánh mắt ánh lên niềm vui và sự mãn nguyện khi nhìn thấy cả gia đình sum vầy đông đủ. Mẹ thì luôn tay gắp thức ăn cho từng đứa con, dặn dò ăn uống cho kỹ, cho no. Những câu chuyện cũ được kể lại, những ước nguyện cho năm mới được thì thầm, tất cả tạo nên một bức tranh Tết ấm áp, bình yên đến lạ.
Trong ký ức của tôi, mâm cơm tất niên năm ấy không chỉ đơn thuần là bữa ăn, mà là một phép màu, một chiếc hộp lưu giữ khoảnh khắc trọn vẹn của hạnh phúc và tình thân. Nụ cười của bố, ánh mắt của mẹ, sự hiện diện của anh chị em, tất cả như những vì sao lấp lánh, soi rọi vào tận sâu tâm hồn tôi. Lúc đó, tôi đâu biết rằng, có những vì sao chỉ xuất hiện một lần rồi mãi mãi đi xa, để lại những khoảng trống không thể lấp đầy trong bầu trời ký ức.
Mâm cơm ấy, lung linh như một viên ngọc quý, được thời gian cẩn trọng cất giữ. Nó là điểm khởi đầu cho một hành trình, một sợi chỉ đỏ xuyên suốt những mùa Tết sau này, khi những khoảng trống dần xuất hiện, và những người thân yêu cứ thế thưa vắng đi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →