🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Thân tôi như thể trái mùi trên cây.

May đà trôi nổi đến đây,

Không chi báo đáp mình này trơ trơ".

Ngư rằng: "Lòng lão chẳng mơ,

Dốc lòng nhơn nghĩa há chờ trả ơn?

Nước trong rửa ruột sạch trơn,

Một câu danh lợi chi sờn lòng đây.

Rày doi mai vịnh vui vầy,

Ngày kia hứng gió đêm này chơi trăng.

Một mình thong thả làm ăn,

Khỏe quơ chài kéo mệt quăng câu dầm.

Nghêu ngao nay chích mai đầm,

Một bầu trời đất vui thầm ai hay.

Kinh luân đã sẵn trong tay,

Thung dung dưới thế vui say trong trời.

Thuyền nan một chiếc ở đời,

Tắm mưa chải gió trong vời Hàn-giang."

Tiên rằng: "Vậy cũng một làng,

Võ công người ở gần đàng đây chăng?"

Ngư rằng: "Nhà ở cũng gần,

Khói ba khúc vịnh thì lần đến nơi."

Tiên rằng: "Xưa đã gá lời,

Sui gia bao nỡ đổi dời chẳng thương.

Vợ chồng là đạo tào khương,

Chi bằng tới đó tìm phương gởi mình.

Trăm năm muốn trọn ân tình,

Đương khi hoạn nạn ai đành bỏ nhau.

Chút nhờ cứu tử ơn sâu,

Xin đem tới đó trước sau cho tròn."

Ngư rằng: "Làm đạo rể con,

Cũng như sợi chỉ mà lòn trôn kim.

Sợ bay mà mỏi sức chim,

Bơ vơ cảnh lạ khôn tìm cây xưa.

E khi chậm bước tới trưa,

Chớ tin sông cũ bến xưa mà lầm.

Mấy ai ở đặng hảo tâm,

Nắng toan giúp nón mưa dầm giúp tơi.

Mấy ai hay nghĩ việc đời,

Nhớ nơi nghèo khổ quên nơi sang giàu.

Đã ba thứ tóc trên đầu,

Gẫm trong sự thế thêm âu cho đời".

Vân Tiên thưa đã hết lời,

Ngư ông chẳng đã tách vời đưa sang.

Dắt Tiên vào chốn hậu đàng,

Võ công xem thấy lòng càng hổ ngươi.

Chẳng qua sợ thế gian cười,

Một lời gượng gạo: "Chào người ngày xưa!

Ngư ông đã có công đưa,

Tới ngày sau sẽ lo lừa đền ơn".

Ngư rằng: "Tôi chẳng lòng sờn,

Xin tròn nhơn ngãi còn hơn bạc vàng.

Nhớ xưa trong núi Lư-san,

Có ông ngư phủ đưa chàng Ngũ Viên.

Tới sau đình trưởng đỗ thuyền,

Giúp người Hạng Võ qua miền Ô-giang.

Xưa còn thương kẻ mắc nàn,

Huống nay ai nỡ quên đàng ngãi nhơn".

Một lời gắng giúp keo sơn,

Ngư ông từ giã lui chơn xuống thuyền.

Võ công khôn ngớt lòng phiền,

Ân tình thế lợi khó tuyền đặng vay.

Dạy Tiên: "Ngươi hãy ngồi đây,

Cho ta trở lại sau này liệu toan".

Công rằng: "Hỡi mụ Quỳnh Trang,

Dò lòng ái nữ Thể Loan thế nào?

Mặc con toan liệu làm sao,

Vốn không ép vợ lẽ nào ép con".

Loan rằng: "Gót đỏ như son,

Xưa nay ai nỡ đem chôn xuống bùn?

Ai cho sen muống một bồn,

Ai từng chanh khế sánh phồn lựu lê?

Thà không trót chịu một bề,

Nỡ đem mình ngọc dựa kề thất phu.

Dốc lòng chờ đợi danh nhu,

Rể đâu có rể đui mù thể ni.

Đã nghe người nói hội này,

Rằng Vương Tử Trực chiếm rày thủ khoa.

Ta dầu muốn kết sui gia,

Họ Vương họ Võ một nhà mới xinh".

Công rằng: "Muốn trọn việc mình,

Phải toan một chước dứt tình mới xong.

Nghe rằng: trong núi Thương-tòng,

Có hang thăm thẳm bịt bùng khôn ra.

Đông-thành ngàn dặm còn xa,

Đem chàng bỏ đó ai mà biết đâu".

Phút vừa trăng đã đứng đầu,

Vân Tiên ngồi trước nhà cầu thở than.

Võ công ra trước dỗ chàng:

"Xuống thuyền rồi sẽ đưa sang Đông-thành".

Ra đi đương lúc tam canh,

Dắt vào hang tối bỏ đành Vân Tiên.

Bỏ rồi rón rén bước liền,

Xuống gay chèo quế dời thuyền tách xa.

Tiên rằng: "Các chú đưa ta,

Xin đưa cho tới quê nhà sẽ hay.

Ghi lòng dốc trọn thảo ngay,

Một phen mà khỏi ngàn ngày chẳng quên".

Lặng nghe vẳng tiếng hai bên,

Trong hang tăm tối đá trên chập chồng.

Vân Tiên khi ấy hãi hùng,

Nghĩ ra mới biết Võ công hại mình.

Nực cười con tạo trớ trinh,

Chữ duyên tráo chác chữ tình lãng xao.

Ngẫm mình tai nạn biết bao,

Mới lên khỏi biển lại vào trong hang.

Dây sầu ai khéo vương mang,

Tránh nơi lưới thỏ gặp đàng bẫy cheo.

Trong hang sau trước quạnh hiu,

Muốn ra cho khỏi ai dìu dắt đi.

Oan gia nợ đã khéo gây,

Ôi thôi thân thể còn gì mà toan.

Đã đành xa cõi nhơn gian,

Dựa mình vào chốn thạch bàn nằm co.

Đêm khuya ngọn gió thổi lò,

Sương sa lác đác mưa tro lạnh lùng.

Năm ngày chịu đói khát ròng,

Nhờ ba huờn thuốc đỡ lòng hôm mai.

Du thần xem thấy ai hoài,

Xét trong mình gã có bài phù tiên.

Mới hay là Lục Vân Tiên.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →