🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ngõ cho ơn ngãi vẹn tuyền,

Phòng sau xuống chốn huỳnh tuyền gặp nhau".

Kiều công biết nghĩ trước sau,

Dạy cho tiền bạc cấp hầu đưa đi.

Lục ông ra rước một khi,

Nguyệt Nga vào đặt lễ nghi sẵn sàng.

Ngày lành giờ ngọ đăng đàn,

Ăn chay nằm đất cho chàng Vân Tiên.

Mở ra bức tượng treo lên,

Trong nhà cho tới láng giềng đều thương.

Nguyệt Nga cất tiếng khóc than:

"Vân Tiên anh hỡi suối vàng có hay!"

Bảy ngày rồi việc làm chay,

Lại đem tiền bạc tạ rày Lục ông:

"Trông chồng mà chẳng thấy chồng,

Đã đành một nỗi má hồng vô duyên.

Rày vua gả thiếp về Phiên,

Quyết lòng xuống chốn cửu tuyền thấy nhau.

Chẳng chi cũng gọi là dâu,

Muốn lo việc nước phải âu đạo nhà.

Một ngày một bước một xa,

Của này để lại cho cha dưỡng già".

Lạy rồi nước mắt nhỏ sa,

Ngùi ngùi lạy tạ bước ra trở về.

Các quan xe giá bộn bề,

Năm mươi thể nữ hầu kề chơn tay.

Hai mươi nay đã đến ngày,

Các quan bảo hộ đưa ngay xuống thuyền.

Nguyệt Nga vội khiến Kim Liên,

Lên mời thân phụ xuống thuyền xem qua.

Công rằng: "Thật dạ xót xa,

Con đừng bịn rịn cho cha thảm sầu".

Nàng rằng: "Non nước cao sâu,

Từ đây xa cách khôn hầu thấy cha.

Thân con về nước Ô-qua,

Đã đành một nỗi làm ma đất người.

Hai phương nam bắc cách vời,

Chút xin gởi lại một lời làm khuây.

Hiu hiu gió thổi ngọn cây,

Ấy là hồn trẻ về rày thăm cha".

Kiều công lụy ngọc nhỏ sa,

Các quan ai nấy cũng là đều thương.

Chẳng qua việc ở quân vương,

Cho nên phụ tử hai đường xa xuôi.

Buồm trương thuyền vội tách vời,

Các quan đưa đón ngùi ngùi đứng trông.

Mười ngày đã tới ải Đồng,

Mênh mông biển rộng đùng đùng sóng xao.

Đêm nay chẳng biết đêm nào,

Bóng trăng vằng vặc bóng sao mờ mờ.

Trên trời lặng lẽ như tờ,

Nguyệt Nga nhớ nỗi tóc tơ chẳng tròn.

Than rằng: "Nọ nước kìa non,

Kiểng thời thấy đó người còn về đâu?"

Quân hầu đều ngủ đã lâu,

Lén ra mở bức rèm châu một mình:

"Vắng người có bóng trăng thanh,

Trăm năm xin gởi chút tình lại đây.

Vân Tiên anh hỡi có hay?

Thiếp nguyền một tấm lòng ngay với chàng".

Than rồi lấy tượng vai mang,

Nhắm dòng nước chảy vội vàng nhảy ngay.

Kim Liên thức dậy mới hay,

Cùng quân thể nữ một bầy đều lo.

Cùng nhau lặng chẳng dám hô,

Thầm toan mưu kế chẳng cho lậu tình:

"Việc này là việc triều đình,

Đốc quan hay đặng ắt mình thác oan.

Muốn cho cẩn nhiệm trăm đàng,

Kim Liên thế lấy làm nàng Nguyệt Nga.

Trá hôn về nước Ô-qua,

Ai mà vạch lá ai mà tìm sâu?"

Tính rồi xong xả chước mầu,

Phút nghe thuyền đã đến đầu ải quan.

Đốc quan xe giá sửa sang,

Kiệu trương lọng phụng rước nàng về Phiên.

Nào hay tì tất Kim Liên,

Đặng làm hoàng hậu nước Phiên một đời.

Nguyệt Nga nhảy xuống giữa vời,

Sóng thần đưa đẩy vào nơi bãi rày.

Bóng trăng vừa khuất ngọn cây,

Nguyệt Nga hồn hãy chơi rày âm cung.

Xiết bao sương tuyết đêm đông,

Mình nằm giữa bãi lạnh lùng ai hay?

Quan-âm thương đấng thảo ngay,

Bèn đem nàng lại bỏ rày vườn hoa.

Dặn rằng: "Nàng hỡi Nguyệt Nga!

Tìm nơi nương náu cho qua tháng ngày.

Đôi ba năm nữa gần đây,

Vợ chồng sao cũng sum vầy một nơi".

Nguyệt Nga giây phút tỉnh hơi,

Định hồn mới nghĩ mấy lời chiêm bao.

Nên hư chưa biết làm sao,

Bây giờ biết kiếm chốn nào dung thân?

Một mình luống những bâng khuâng,

Phút đâu trời đã rạng hừng vừng đông.

Một mình mang bức tượng chồng,

Xảy đâu lại gặp Bùi ông dạo vườn.

Ông rằng: "Nàng ở hà phương,

Việc chi mà tới trong vườn hoa ta?"

Nàng rằng: "Trận gió hôm qua,

Chìm thuyền đến nỗi mình ra thế này.

Tối tăm sẩy bước tới đây,

Xin soi xét tới thơ ngây lạc đàng".

Bùi ông đứng nhắm tướng nàng,

Chẳng trang đài các cũng hàng trâm anh.

Đầu đuôi han hỏi sự tình,

Nàng bèn lời thiệt việc mình bày qua.

Bùi ông mừng rước về nhà,

Thay xiêm đổi áo nuôi mà làm con.

Rằng: "Ta sanh đặng chồi non,

Tên là Bùi Kiệm hãy còn ở kinh.

Trong nhà không gái hậu sinh,

Ngày nay đặng gặp minh linh phước trời".

Nguyệt Nga ở đã an nơi,

Đêm đêm nghĩ lượng việc đời gần xa.

Một lo về nước Ô-qua,

E vua bắt tội cha già rất oan.

Hai lo phận gái hồng nhan,

Sợ khi bảo dưỡng mưu toan lẽ gì:

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →