🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tôi nhớ rõ, khi ấy, những lời cha nói về sự hấp thụ năng lượng của cây cối, về rễ bám sâu vào lòng đất để tìm kiếm nguồn sống, hay cách những con suối nhỏ uốn lượn theo địa hình, chúng chỉ đơn thuần là những hiện tượng tự nhiên được giải thích bằng sinh vật học, bằng địa chất học cơ bản mà bất kỳ đứa trẻ nào cũng có thể tiếp thu. Chúng là những bài học về cấu trúc sinh học, về vật lý chất lỏng, về sự cân bằng hóa học trong đất, không hơn không kém. Tôi đã cẩn trọng phân loại chúng vào ngăn kéo của kiến thức thực nghiệm, cách xa những khái niệm mờ mịt của "phong thủy" mà tôi từng đánh đồng với mê tín dị đoan.

Giờ đây, khi những cuốn sách cổ, những bản đồ phức tạp và những ghi chú chi chít chữ viết tay của cha trải rộng trước mắt, tôi mới nhận ra một sự thật nghiệt ngã: tất cả những bài học ấy, những quan sát tinh tế về thế giới tự nhiên, chính là những viên gạch đầu tiên mà cha đã kiên nhẫn đặt xuống để xây dựng nên một kiến thức sâu sắc hơn, một hệ thống lý giải vũ trụ mà tôi đã cố tình chối bỏ. Tôi thấy mình như một nhà khoa học pháp y, đang tái dựng lại một hiện trường vụ án từ những mảnh ghép tưởng chừng vô nghĩa, chỉ để nhận ra rằng mỗi chi tiết nhỏ đều là một bằng chứng không thể chối cãi.

Sự di chuyển của nước trong lòng đất, cách nó tạo hình địa hình và ảnh hưởng đến sự phân bố của năng lượng, không phải là một phép màu. Đó là một hiện tượng thủy động lực học phức tạp, một dạng của cơ học chất lỏng được ứng dụng vào quy mô vĩ mô của cảnh quan. Cha tôi đã nhìn thấy điều đó, không phải bằng con mắt của một phù thủy, mà bằng con mắt của một nhà quan sát sắc bén, một kỹ sư tự nhiên. Ông đã nhận diện được các nguyên lý vật lý cơ bản vận hành thế giới, và đặt tên cho chúng bằng ngôn ngữ cổ xưa của phong thủy.

Cái gọi là "khí" mà cha thường nhắc đến, tôi tin rằng, không gì khác hơn là tổng hòa của các yếu tố vật lý và năng lượng xung quanh chúng ta: từ trường địa lý, bức xạ tự nhiên, dòng chảy của không khí và nước, thậm chí là sự phân bố của vật chất hữu cơ trong đất. Một khu đất "tụ khí" tốt có thể chỉ đơn giản là một khu vực có điều kiện vi khí hậu lý tưởng, độ ẩm phù hợp, chất đất màu mỡ, và được bảo vệ khỏi những yếu tố gây nhiễu loạn như gió lớn hay dòng nước xoáy. Điều này hoàn toàn có thể được đo lường và phân tích bằng các công cụ khoa học hiện đại, chứ không phải một sự huyền bí nào cả.

Thật trớ trêu, chính cái nghề kiến trúc mà tôi đã chọn để "thoát khỏi cha", để xây dựng một con đường hoàn toàn độc lập dựa trên sự logic và khoa học, lại trở thành công cụ duy nhất giúp tôi thấu hiểu ông. Khi tôi phân tích một công trình kiến trúc, tôi xem xét cấu trúc, vật liệu, hướng gió, ánh sáng, và cách nó tương tác với môi trường xung quanh để tạo ra một không gian sống tối ưu. Những nguyên tắc này, về bản chất, không hề khác biệt so với những gì cha đã cố gắng truyền đạt qua lăng kính phong thủy.

Tôi nhớ một lần, cha từng nói với tôi về "Long Mạch" của một ngọn đồi cụ thể gần nhà, ông mô tả nó như một mạch máu khổng lồ của trái đất, nơi năng lượng tuần hoàn và nuôi dưỡng sự sống. Khi ấy, tôi đã nghĩ đó là một ẩn dụ hoa mỹ nhưng thiếu căn cứ. Giờ đây, với kiến thức về địa chất, về hệ thống mao dẫn của nước ngầm, về dòng chảy magma và sự hình thành của các dãy núi, tôi bắt đầu nhìn thấy một sự tương đồng kinh ngạc. "Long Mạch" có thể là cách gọi cổ xưa cho những cấu trúc địa chất quan trọng, những đường đứt gãy kiến tạo, hoặc những dòng chảy ngầm mang theo năng lượng và khoáng chất, ảnh hưởng sâu sắc đến hệ sinh thái và sự phát triển của con người.

Cái cảm giác tiếc nuối và sự thấu hiểu muộn màng này như một dòng chảy ngầm, len lỏi qua từng tế bào của tôi. Cha đã không nói về những điều huyền bí; ông đã nói ...về những mạch nguồn sự sống ẩn sâu dưới lòng đất, về sự tương tác phức tạp giữa đá, nước và năng lượng. Ông đã nói về thế giới này bằng ngôn ngữ của người xưa, một ngôn ngữ mà mãi đến bây giờ, khi đã trang bị đủ tri thức khoa học, tôi mới có thể bắt đầu giải mã. Và sự giải mã này, bất ngờ thay, lại mở ra cánh cửa dẫn tôi trở về với những ký ức tưởng chừng đã ngủ yên.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →