Những ngọn đèn trời cuối cùng cũng đã khuất hẳn sau rặng dừa nước phía xa. Cả một vùng trời rộng lớn đang dần trả lại cho màn đêm sự tĩnh lặng vốn có. Trên mặt hồ Bà Om, những gợn sóng lăn tăn còn vương vấn ánh trăng bạc, như tiếc nuối một ngày hội đã qua. Không khí náo nhiệt của buổi đua ghe ngo, tiếng hò reo cổ vũ, tiếng trống rộn ràng, tất cả giờ chỉ còn vọng lại trong ký ức, nhẹ nhàng như một giấc mơ đẹp.
Tôi đứng lại bên bờ hồ, hít một hơi thật sâu. Mùi hương trầm từ những ngôi chùa Khmer vẫn còn thoang thoảng trong gió, hòa lẫn với mùi đất ẩm sau một ngày dài giẫm đạp, mùi cỏ non bị dập nát dưới những bước chân vội vàng. Người ta bắt đầu thưa dần. Những chiếc xe ba gác chở đầy tiếng cười, tiếng nói râm ran lăn bánh trên con đường đất đỏ. Ánh đèn pha xuyên qua bụi tre, vẽ nên những vệt sáng dài rồi mất hút sau những lũy tre làng.
Một vài nhóm thanh niên còn nán lại, họ ngồi bệt xuống bãi cỏ, tay cầm những chiếc bánh tét, bánh ống còn ấm nóng. Tiếng cười giòn tan vang lên, không còn ồn ào như lúc hội, mà trầm ấm, thân tình như những người bạn lâu ngày gặp lại. Một cụ già ngồi dựa lưng vào gốc cây sao già, tay phe phẩy chiếc quạt lá, mắt nhìn xa xăm về phía mặt hồ. Có lẽ cụ đang nhớ về những mùa lễ hội xa xưa, khi mái tóc còn xanh, khi đôi chân còn khỏe để hòa mình vào dòng người hối hả. Giờ đây, cụ chỉ lặng lẽ quan sát, cảm nhận cái không khí ấm áp đang dần lắng lại.
Trên hàng ghế đá ven hồ, một đôi vợ chồng trẻ ngồi ôm con, đứa bé đã ngủ say trên tay mẹ. Người cha khẽ chỉ cho vợ thấy những vì sao đang nhấp nháy trên bầu trời, trong khi người mẹ nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm của con. Họ không nói nhiều, chỉ lặng im tận hưởng giây phút bình yên hiếm hoi sau một ngày dài hòa mình vào dòng người. Có lẽ, trong lòng họ, lễ hội không chỉ là những màn trình diễn hay những cuộc thi đấu, mà còn là khoảnh khắc gia đình quây quần, cùng nhau hướng vọng về những giá trị thiêng liêng.
Tôi men theo bờ hồ, bước chân chậm rãi. Dưới ánh trăng, mặt nước như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời đêm. Thỉnh thoảng, một tiếng cá quẫy vang lên, làm vỡ tan những vòng tròn ánh sáng, rồi lại trở về im lìm. Những ngọn đèn dầu đã được thắp sáng từ các ngôi chùa, soi bóng xuống mặt hồ, lung linh huyền ảo. Mùi nhang khói vẫn còn vương vất trong không gian, như một lời cầu nguyện còn đọng lại giữa đất trời.
Có một nhóm phụ nữ Khmer ngồi quây quần bên nhau, tay vẫn thoăn thoắt gói những chiếc bánh còn lại. Họ cười nói nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng lại cất lên những câu hát ru ngọt ngào. Giọng hát không vang xa như tiếng trống, không rộn ràng như tiếng hò reo, nhưng lại len lỏi vào lòng người, ấm áp lạ thường. Đó là những giai điệu của quê hương, của tình mẫu tử, của sự gắn kết cộng đồng bền chặt.
Rồi từng tốp người lần lượt ra về. Tiếng xe máy nổ giòn, tiếng cười nói xa dần. Không gian trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết. Nhưng kỳ lạ thay, không có cảm giác trống trải hay buồn bã. Trong lòng tôi, và có lẽ trong lòng mỗi người, một hơi ấm lạ kỳ vẫn còn đọng lại. Đó là hơi ấm của những bàn tay nắm chặt, của những ánh mắt trao nhau, của tình người nồng thắm. Đó là niềm tin vào một cuộc sống tốt đẹp hơn, vào những mùa màng bội thu, vào sự che chở của thần linh.
Tôi ngồi lại thêm một lúc, lắng nghe tiếng gió thổi qua những tàu dừa, nghe tiếng ễnh ương gọi nhau dưới bờ hồ. Ánh trăng đã lên cao, soi sáng cả một vùng trời rộng. Tôi biết rằng, lễ hội đã kết thúc, nhưng những gì còn lại trong lòng mỗi người sẽ theo họ suốt cả năm. Hơi ấm của đêm nay sẽ là hành trang cho những ngày lao động vất vả, là chỗ dựa tinh thần khi cuộc sống có những thăng trầm.
Khi tôi đứng dậy để ra về, tôi nhận ra mình đang mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản. Đêm đã tàn, nhưng lòng vẫn ấm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨