🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chiều đang buông trên mặt hồ Bà Om, tôi đứng lặng bên bờ nước, nhìn ánh nắng cuối ngày dần chuyển sắc. Từng tia nắng vàng óng như mật ong loang dần trên mặt nước phẳng lặng, rồi nhạt dần, nhường chỗ cho một màu cam hồng mơ màng. Gió chiều thổi nhẹ, cuốn theo hơi nước mát lành từ lòng hồ, phả vào mặt tôi cái dịu êm của những ngày cuối năm.

Hồ Bà Om chiều nay không còn là cái hồ yên ắng thường ngày. Từ xa, tiếng người í ới gọi nhau, tiếng cười nói râm ran đã bắt đầu vọng về. Trên mặt hồ, những con sóng lăn tăn vỗ vào bờ, như đang đánh thức những điều gì đó sâu thẳm dưới lòng nước. Tôi nhìn ra xa, thấy bóng những chiếc ghe ngo nằm dọc bờ, thân ghe dài cong vút, mũi ghe chạm khắc hình rồng uốn lượn, đang chờ ngày hội đua. Ánh nắng chiếu lên thân ghe phản chiếu lấp lánh, như những con rắn thần đang nằm phơi mình dưới nắng chiều.

Mùi hương trầm thoang thoảng từ phía ngôi chùa Khmer cổ kính phía xa, hòa cùng mùi cỏ dại ven hồ, mùi đất ẩm sau những cơn mưa đầu mùa. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng phân tử không khí đang chuyển động, đang dần ấm lên bởi sự náo nức của người dân chuẩn bị cho lễ hội lớn nhất trong năm. Những chiếc lều tạm mọc lên ven bờ, những dây đèn nhấp nháy đã được treo lên, chờ đến tối sẽ thắp sáng cả một góc trời.

Trên bờ, những bà mẹ Khmer đội nón lá, quàng khăn rằn, tay xách những giỏ đồ lễ. Các cô gái trẻ mặc áo bà ba, tóc dài buông lơi, khuôn mặt rạng rỡ như những đóa sen hồng. Tiếng chân người rảo bước trên nền đất khô, tiếng trẻ con nô đùa chạy nhảy, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản nhạc chiều muộn thật sống động. Tôi nhìn thấy một cụ già ngồi bệt dưới gốc cây cổ thụ, tay lần tràng hạt, mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất sau những rặng dừa nước.

Mặt hồ lúc này tĩnh lặng đến lạ, như đang giữ một bí mật gì đó. Những con sóng nhỏ vỗ nhẹ vào bờ, tạo thành những vòng tròn đồng tâm lan tỏa ra xa. Tôi ngồi xuống một tảng đá ven hồ, thả chân xuống làn nước mát lạnh. Dưới lòng hồ, những đám rong rêu đung đưa theo dòng nước, những chú cá nhỏ thỉnh thoảng nhảy lên mặt nước, tạo thành những tiếng động nhẹ. Cảm giác như cả không gian đang chờ đợi một điều gì đó lớn lao sắp xảy ra.

Hoàng hôn dần buông, bầu trời chuyển sang màu tím than. Những đám mây cuối ngày nhuộm màu hồng phấn, trôi lững lờ trên nền trời trong vắt. Từ xa, tiếng trống của các đội ghe ngo bắt đầu vang lên, từng nhịp trống thưa thớt rồi dần dồn dập, như những nhịp tim đập mạnh mẽ của cả cộng đồng người Khmer nơi đây. Tôi nhắm mắt lại, để âm thanh ấy thấm sâu vào từng thớ thịt, vào từng mạch máu đang chảy trong cơ thể mình.

Chiều trên hồ Bà Om không chỉ là sự chuyển giao giữa ngày và đêm, mà còn là khoảnh khắc thiêng liêng khi con người và thiên nhiên hòa quyện vào nhau. Từng cơn gió nhẹ mang theo hương lúa chín từ cánh đồng xa, mang theo tiếng cười nói của những người dân đang tất bật chuẩn bị, tất cả như một bức tranh sống động, đầy màu sắc và cảm xúc.

Khi bóng tối bắt đầu trùm xuống, những ngọn đèn đầu tiên được thắp lên, lung linh trên mặt hồ. Tôi biết rằng, một đêm hội tuyệt vời sắp bắt đầu, và tôi, như bao người con của miền sông nước này, đang chờ đợi với một trái tim đầy háo hức và yêu thương.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →