Ngày trở lại thành phố, bầu trời làng vẫn trong xanh như ngọc bích, nhưng dường như có chút gì đó nặng trĩu hơn trong tâm hồn tôi. Con đường đất quen thuộc giờ đây không còn thoảng mùi rơm rạ nồng nàn mà thay vào đó là hương khói bếp quyện với sương sớm, một mùi hương thân thuộc đến nao lòng. Tôi hít thật sâu, cố lưu giữ chút mộc mạc ấy vào trong lồng ngực mình, như thể nó là chiếc bùa hộ mệnh cho những ngày tháng bon chen phía trước.
Bà nội vẫn ngồi bên hiên nhà, mái tóc bạc như những bông lúa đã ngả màu chờ gặt, đôi mắt hiền từ dõi theo từng cử chỉ của tôi. Tôi thấy bà khẽ vuốt ve chiếc ghế tre cũ kỹ, nơi tôi vẫn thường ngồi kể bà nghe chuyện phố thị, nơi những câu chuyện mùa gặt xưa của ông bà đã neo đậu vào tâm trí tôi. Dù không nói nhiều, nhưng ánh mắt bà như một dòng sông êm đềm, chứa đựng cả một đại dương thương yêu và nỗi nhớ không lời.
Bữa sáng cuối cùng ở quê, vẫn là bát cháo gạo mới thơm lừng mùi đồng nội, thêm chút hành lá xanh mướt và vài lát thịt kho tàu mặn mà. Mỗi thìa cháo như một lời dặn dò, một sự sẻ chia ấm áp từ bà, thấm vào từng tế bào cơ thể tôi. Tôi ăn chậm rãi, cố nếm trọn từng hạt gạo, từng hương vị mà chỉ ở nơi này tôi mới có thể tìm thấy, một hương vị của tình thân và ký ức.
Chiếc xe khách đỗ xịch trước ngõ, tiếng còi xe như một nhát cắt dứt khoát vào không gian yên bình của làng. Tôi đứng dậy, lòng chùng xuống như cánh diều đứt dây. Bà nội chậm rãi tiến đến, vỗ nhẹ vào vai tôi, rồi bất ngờ ôm lấy tấm lưng gầy của đứa cháu. Cái ôm của bà không mạnh mẽ, không vồ vập, mà nhẹ nhàng như chiếc lá đa rụng xuống đất, nhưng lại mang một sức nặng của cả cuộc đời, của những năm tháng tảo tần nuôi tôi khôn lớn.
Tôi cảm nhận được sự chai sần của đôi tay bà, nhưng lại ấm áp lạ thường, như thể mọi lo toan, vất vả của bà đều được gói gọn trong cái ôm ấy. Mùi tóc bà thoang thoảng hương bưởi, mùi áo bà phảng phất hương nắng và hương trầu, hòa quyện vào nhau tạo nên một mùi hương đặc trưng của quê hương, của tuổi thơ tôi. Nước mắt tôi khẽ lăn dài, mặn chát như muối biển, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự bình yên đến lạ.
Bà không nói gì nhiều, chỉ khẽ thì thầm: “Cẩn thận đường cháu nhé, về phố nhớ giữ gìn sức khỏe.” Giọng bà vẫn trầm ấm, dù đã nhuốm màu thời gian. Lời dặn dò ấy như hạt giống được gieo vào lòng đất, sẽ nảy mầm và lớn lên trong tôi, nhắc nhở tôi về cội nguồn, về nơi có một người bà vẫn ngày đêm dõi theo. Tôi đáp lại bằng cái gật đầu nhẹ, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt bà, sợ rằng sẽ không thể rời đi.
Khi chiếc xe lăn bánh, tôi ngoái nhìn lại. Bà vẫn đứng đó, dáng người nhỏ bé giữa vạt nắng chiều vàng óng, chiếc khăn rằn đội đầu như một đóa hoa của thời gian. Cánh đồng lúa đã gặt xong, trơ lại gốc rạ khô héo, nhưng trong tâm trí tôi, chúng vẫn xanh mướt và trĩu hạt. Làng quê giờ đây không chỉ là nơi chôn rau cắt rốn, mà đã trở thành một phần máu thịt, một lời nhắc nhở không bao giờ phai nhạt.
Chiếc xe dần khuất bóng sau lũy tre làng, mang theo tôi trở về với những ồn ào, tấp nập của phố thị. Nhưng hình ảnh bà nội đứng lặng lẽ, cái ôm lưng ấm áp và mùi rơm rạ vẫn vương vấn mãi trong tôi, như những hạt lúa vàng óng ả vẫn còn đọng lại trên tay người gặt. Và tôi biết, dù cuộc đời có cuốn tôi đi đâu, thì nơi ấy, cái ôm của bà vẫn luôn là bến đỗ bình yên nhất, một lời hứa hẹn tôi sẽ trở về, như cánh chim tìm về tổ ấm mỗi độ chiều tà.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨