🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hôm đó anh gọi điện lúc gần tám giờ tối.

Minh Anh đang ngồi co rúm trên ghế đệm cạnh cửa sổ, tay cầm ly sữa đã nguội từ lúc sáu giờ, mắt nhìn những hạt mưa vẽ đường xiên trên kính. Phố Đội Cần đêm mưa thứ Tư vắng hơn mọi khi — tiếng xe máy thưa dần, tiếng mưa lấp đầy chỗ trống đó, đều đặn và kiên nhẫn như ai đang thở bên tai.

Điện thoại rung. Cô nhìn tên Khải hiện trên màn hình, ngón cái khẽ dừng lại một nhịp trước khi bấm nghe.

"Em đang làm gì?"

Giọng anh quen thuộc, không cần dạo đầu. Cô thích cái cách anh hỏi không phải để xã giao — anh hỏi vì thực sự muốn biết.

"Nhìn mưa."

"Chỉ vậy thôi?"

"Chỉ vậy thôi."

Anh im lặng một chút. Cô nghe tiếng gì đó — có lẽ tiếng đặt ly xuống bàn, tiếng ghế kéo. Anh cũng đang ngồi đâu đó một mình.

"Minh Anh."

"Ừ?"

"Mấy tuần nay em có gì không nói với anh."

Câu đó không phải câu hỏi. Minh Anh nhìn vòng tròn nước đọng dưới đáy ly sữa trên bàn, ngón tay vẽ theo đường cong đó một lần, hai lần.

"Sao anh nghĩ vậy?"

"Vì em không còn hay kể chuyện linh tinh nữa. Trước em hay nhắn anh những thứ không quan trọng — cái cây trước cửa văn phòng ra hoa, quán bún ốc hôm nay hết ốc phải ăn bún không. Mấy tuần nay không có gì."

Cô không trả lời ngay. Mưa nặng hơn một chút — từng giọt đập vào kính to hơn, rõ hơn. Đèn đường vàng nhợt nhòa sau màn nước.

"Em nhận được một offer," cô nói. "Ở Sài Gòn."

Lần đầu tiên cô nói thành lời. Câu đó nghe nhẹ hơn cô tưởng — và nặng hơn cô sợ.

"Offer tốt không?"

"Tốt." Cô ngập ngừng. "Rất tốt. Senior content lead cho một agency lớn, lương gấp rưỡi, cơ hội phát triển đúng hướng cô muốn từ ba năm nay."

"Thế tại sao em chưa trả lời họ?"

Minh Anh đứng dậy, bước ra khỏi ghế, đi vào bếp không vì lý do gì — chỉ cần di chuyển. Tủ lạnh kêu vo ve. Mùi nước mưa thổi qua khe cửa sổ để hé, tanh tanh và mát lạnh.

"Em bảo cần thêm thời gian cân nhắc."

"Cân nhắc điều gì?"

Cô mở ngăn tủ rồi đóng lại. Không lấy gì cả.

"Anh biết đó."

"Anh muốn nghe em nói."

Đây là điều cô không thích — và thích nhất — ở anh. Anh không để cô trốn vào những câu trả lời nước đôi. Anh chờ. Anh luôn chờ, kiên nhẫn theo cách không ai mà cô từng quen có thể làm được.

"Hà Nội," cô nói. Ngừng. Rồi nói thêm: "Và anh."

Lần này anh mới thực sự im lặng.

Minh Anh tựa lưng vào tủ lạnh. Bên ngoài, xe buýt chạy qua, tiếng động cơ bị mưa nuốt gần hết — chỉ còn cảm giác rung nhẹ qua sàn nhà.

"Em không biết theo thứ tự nào," cô tiếp tục, giọng bình hơn bây giờ khi đã bắt đầu. "Hà Nội trước anh, hay anh trước Hà Nội. Cũng không chắc hai cái đó có tách ra được không. Anh gắn với Hà Nội trong đầu em theo cách mà em không lường trước."

"Từ khi nào?"

"Từ hôm cái quán cà phê đó bị cắt điện. Em nhớ anh đốt nến, đặt giữa bàn, bảo 'thôi cứ ngồi xem mưa đi, điện có hay không cũng không quan trọng.' Em nhớ em nghĩ: người này lạ thật. Rồi em nghĩ: em muốn ngồi đây thêm một tiếng nữa."

Tiếng anh thở ra — không phải thở dài, chỉ là thở, đều và chậm.

"Anh cũng nhớ hôm đó."

"Anh nhớ gì?"

"Nhớ em cầm ly cà phê bằng hai tay dù nó không nóng nữa. Như thể em cần giữ gì đó."

Minh Anh nhìn xuống hai bàn tay mình. Giờ này chúng trống không.

"Anh hay để ý."

"Với em thì có."

Câu đó đứng yên giữa cuộc trò chuyện. Không ai vội lấp đầy nó.

"Anh không hỏi em ở lại không?" cô hỏi sau một lúc.

"Không."

"Sao vậy?"

"Vì đó không phải câu hỏi đúng." Anh dừng lại. "Minh Anh, em đi vì đây là điều em thực sự muốn — hay vì em đang sợ điều đang xảy ra ở đây?"

Cô đứng thẳng người lên.

Câu hỏi đó đi vào cô không phải như lưỡi dao — nó không sắc như vậy. Nó giống như ai đặt một cái gương trước mặt cô và bước sang một bên, để cô tự nhìn.

"Khải..."

"Em không cần trả lời ngay. Anh hỏi vì anh muốn em tự hỏi, không phải vì anh muốn câu trả lời đó cho anh."

Mưa ngoài kia đổ mạnh hơn một nhịp rồi chợt ngưng — cái khoảnh khắc hít vào trước khi mưa dịu lại. Minh Anh nghe rõ tiếng nước chảy trong máng xối, tiếng ai đó ở tầng trên kéo ghế, tiếng mèo kêu từ con hẻm bên kia tường.

"Anh tức không?" cô hỏi khẽ.

"Không."

"Anh buồn không?"

Anh mất vài giây.

"Có. Nhưng đó là cảm xúc của anh, không phải trách nhiệm của em."

Cô không biết người đàn ông ba mươi mấy tuổi, hay uống cà phê đen không đường, thích ngồi góc quán để nhìn ra đường, lại có thể nói câu đó một cách tự nhiên đến vậy. Như thể anh đã nghĩ điều này từ trước, hoặc như thể anh đơn giản là người không quen nói dối — kể cả với chính mình.

"Anh có muốn gặp nhau không? Trước khi em quyết định."

"Muốn. Nhưng không phải để thuyết phục em. Chỉ muốn gặp."

"Thứ Bảy được không?"

"Được."

Họ không nói thêm nhiều sau đó. Cô kể vài thứ nhỏ — cái áo khoác cô định mua mãi chưa mua, con chó nhà hàng xóm hôm nay lại sủa suốt buổi sáng, quán bún đậu dưới phố đổi chủ và không còn ngon nữa. Anh nghe, đôi khi cười khẽ, đôi khi hỏi thêm. Đúng như bình thường — ngoại trừ việc cả hai đều biết có gì đó vừa thay đổi, và không ai giả vờ nó chưa xảy ra.

Anh cúp máy lúc gần mười giờ.

Cô nằm xuống giường, mắt nhìn lên trần nhà. Mưa bây giờ chỉ còn lất phất — cái thứ mưa mà Hà Nội hay có vào nửa đêm, không đủ ướt để người ta phải lo nhưng đủ để không khí nặng hơn, ngái hơn, mùi đất ẩm từ khoảng sân nhỏ bên dưới bay lên lẫn với mùi nhựa đường.

Em đi vì đây là điều em muốn, hay vì sợ điều đang xảy ra ở đây?

Câu hỏi không chịu đứng yên.

Cô lật sang bên phải. Rồi lật lại. Kéo chăn lên đến cổ dù không lạnh. Nhìn đồng hồ — mười giờ mười hai phút — rồi cố không nhìn nữa.

Cô đã từng biết chính xác mình muốn gì. Hai mươi lăm tuổi cô lên Hà Nội với một va ly và một danh sách. Hai mươi tám tuổi cô có công việc, có căn phòng này, có vòng bạn bè đủ rộng để không cô đơn và đủ hẹp để không ồn ào. Cô tưởng mình biết cách sắp xếp cuộc đời theo những gì cô chọn.

Rồi có một buổi chiều mưa, một cuốn sách để quên trên ghế, và một người đàn ông hỏi: Cuốn này của em à?

Minh Anh nhắm mắt.

Giờ này anh đang làm gì? Có lẽ đang đọc sách — anh hay đọc khuya. Có lẽ đang ngồi ở cái bàn gỗ cũ cạnh cửa sổ mà anh hay chụp ảnh gửi cho cô, không chú thích gì, chỉ ánh đèn và một góc sách và cốc trà.

Cô không ngủ được.

Không phải vì đau. Không phải vì sợ. Mà vì cái câu hỏi của anh — không phải lời cầu giữ, không phải áp lực, không phải trách cứ — cứ đứng đó, bình tĩnh và thẳng thắn, chờ cô nhìn thật vào chính mình.

Và cô chưa sẵn sàng để nhìn thấy câu trả lời.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →