🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Nhà sách Đinh Lễ tối hôm ấy sáng hơn mọi tối thường — ánh đèn vàng ấm tràn qua những ô kính cũ, đổ ra vỉa hè ướt một vệt sáng dài như dải lụa. Mưa vừa tạnh được nửa giờ, nhưng hơi ẩm còn đọng lại trong không khí, mang theo mùi đất Hà Nội cổ quen thuộc — mùi rêu, mùi gạch cũ thấm nước, mùi khói xe pha với hương hoa sữa cuối mùa còn sót lại trên một cành cây trước cửa.

Minh Anh ngồi sau chiếc bàn dài phủ khăn xanh, bên cạnh là chồng sách cao gần ngang vai. Tập truyện ngắn "Hà Nội — Những Ngôi Nhà Kể Chuyện" đặt ngay ngắn trên mặt bàn, bìa màu nâu đất vẽ một mái ngói cổ trong mưa. Đây là cuốn sách cô đã biên tập trong suốt chín tháng — chín tháng đọc bản thảo, tranh luận với tác giả, đánh dấu từng dấu phẩy, từng chỗ xuống dòng sai nhịp. Nhìn nó nằm đó, cứng cỏi và thực, Minh Anh vẫn chưa hoàn toàn tin rằng nó đã xong.

"Chị ơi, hàng dài rồi đấy." Lan Anh, cô trợ lý nhỏ tuổi hơn, ghé tai thì thầm.

Minh Anh ngước nhìn. Hóa ra mình đã ngồi đây được gần hai tiếng mà không để ý dòng người vẫn đang nối dài ra tận ngoài cửa. Phần lớn là những người trẻ — sinh viên văn chương, nhà báo, người yêu sách Hà Nội cũ. Họ cầm sách chờ đợi kiên nhẫn, trò chuyện khẽ với nhau, tiếng xì xào hòa vào tiếng nhạc không lời đang vọng từ chiếc loa nhỏ ở góc phòng.

Cô cầm bút lên, mỉm cười với người tiếp theo.

Rồi cô nhìn thấy anh.

Anh đứng gần cuối hàng, mặc áo sơ mi xanh đậm gài nút cẩn thận, tóc còn hơi ướt — chắc vừa đi qua mưa. Một tay anh cầm cuốn sách, tay kia đút vào túi quần. Anh nhìn vào cuốn sách đang cầm, không nhìn lên, nhưng cái cách anh đứng đó — lưng thẳng, nghiêng đầu một góc nhỏ — Minh Anh nhận ra ngay.

Khải.

Cô quay đầu xuống trang sách mình đang ký, cố giữ cho nét chữ không run. Ngực cô bỗng dưng làm một việc rất kỳ quặc — co lại rồi nới ra, như ai vừa siết một cái rồi buông.

Anh đến đây làm gì?

Câu hỏi đó lởn vởn trong đầu cô qua thêm mười mấy chữ ký nữa, qua những câu hỏi của độc giả về quá trình biên tập, qua tiếng vỗ tay lẻ tẻ khi tác giả Trần Nguyên kể chuyện viết bài đầu tiên trong tập. Minh Anh cười, trả lời, ký tên, nhưng một phần nhỏ trong cô cứ bám vào dòng hàng, đếm từng người một.

Rồi chỉ còn ba người.

Rồi hai người.

Rồi đến lượt anh.

Khải đặt cuốn sách xuống bàn. Không nói gì ngay. Anh nhìn xuống bìa sách một giây — cái mái ngói cổ trong mưa — rồi mới nhìn lên Minh Anh.

"Ký tặng người đã tranh luận với mình về ngôi nhà cổ nhé."

Giọng anh nói khẽ, đủ để chỉ cô nghe. Lan Anh đang thu dọn phía sau, không để ý.

Minh Anh cầm bút.

Tay cô hơi run.

Không nhiều — chỉ một chút, đủ để cô phải siết chặt ngón trỏ và ngón giữa lại mới giữ được nét viết thẳng. Cô nhìn xuống trang đầu tiên, trắng tinh, chờ đợi. Cô nghĩ đến buổi chiều ở con phố Hàng Bạc, khi hai người đứng trước ngôi nhà số 47 cũ kỹ và tranh nhau xem cái ô cửa sổ hình vòm đó thuộc phong cách kiến trúc nào. Cô nói Pháp thuộc giai đoạn đầu. Anh bảo có yếu tố Hoa kiều chen vào. Cả hai đều dở giọng chắc nịch như thể mình đúng trăm phần trăm.

Rốt cuộc, họ chưa ngã ngũ.

Cô bắt đầu viết.

Dành cho người còn nợ tôi một câu trả lời về ô cửa sổ số 47 — M.A.

Cô đẩy sách lại.

Khải nhặt cuốn sách lên, nghiêng xuống đọc. Ánh đèn vàng rọi lên mặt anh, tạo một vệt sáng nhỏ ở sống mũi, một vệt tối ở cằm. Môi anh không động. Anh đọc rất chậm, như thể đọc lại lần thứ hai, rồi lần thứ ba.

Rồi anh nhìn lên.

Và lần đầu tiên, Minh Anh thấy nụ cười trong mắt anh — không phải nụ cười lịch sự của người quen biết xã giao, không phải cái cười nhẹ khi anh nói chuyện công việc. Đây là thứ gì đó khác. Nó ở trong mắt anh trước khi lên được đến môi, ấm và thật và không được che giấu.

Anh nói: "Vậy thì tôi còn phải quay lại."

Không phải câu hỏi. Là xác nhận.

Minh Anh không trả lời. Cô nhìn xuống bàn, nhặt nắp bút lên đậy lại, rất chậm, như thể đó là việc quan trọng nhất cô đang làm lúc này. Nhưng khóe miệng cô không hoàn toàn đứng im.

Khải cầm sách, gật đầu nhẹ — cái gật đầu kiểu tạm biệt mà không hẳn là tạm biệt — rồi bước ra.

Lan Anh xuất hiện bên cạnh, tay đưa cho cô ly trà ấm. "Chị ổn không? Mặt chị đỏ đấy."

"Nóng." Minh Anh đỡ ly trà. "Đèn nhiều quá."

Sau khi buổi ra mắt tan, khi những chiếc ghế gấp được xếp lại và tiếng trò chuyện cuối cùng lắng xuống, Minh Anh ra ngoài một mình.

Vỉa hè Đinh Lễ đêm muộn mang cái tĩnh lặng riêng của Hà Nội — không hoàn toàn im, vẫn có tiếng xe máy xa xa, tiếng ai đó đẩy xe đạp qua, tiếng mưa còn nhỏ giọt từ mái hiên xuống rãnh cống. Mùi sách mới từ trong nhà theo cô ra, trộn vào mùi ẩm của đêm.

Cô đứng đó, nhìn vỉa hè ướt phản chiếu ánh đèn đường thành những vệt vàng lung lay.

Điện thoại cô rung.

Một tin nhắn. Không có tên gửi kèm lời giải thích, chỉ có một câu:

"Ô cửa sổ số 47: tôi tìm được tài liệu rồi. Hoa kiều đúng một nửa. Bà còn nợ tôi nửa kia."

Minh Anh nhìn màn hình. Rồi nhìn lên bầu trời đêm Hà Nội, nơi những vệt mây còn đang tan dần sau cơn mưa, lộ ra một mảng trời tối xanh không sao.

Cô gõ lại, chậm rãi:

"Ông có tài liệu nào thì đưa đây xem đã. Chưa chắc đúng."

Phản hồi đến gần như ngay lập tức:

"Thứ Bảy. Tôi đưa ông ấy — ngôi nhà và tài liệu."

Minh Anh đọc lại tin nhắn. Một ngón tay cô lướt nhẹ qua màn hình, không hẳn là cử chỉ có chủ ý — chỉ là tay cô tự động làm vậy.

Bên trong nhà sách, Lan Anh đang gọi cô vào giúp gói sách tặng ban tổ chức. Minh Anh nhét điện thoại vào túi, quay vào.

Nhưng bước chân cô nhẹ hơn lúc bước ra.

Và trong túi áo, cuốn sổ tay nhỏ cô vẫn mang theo — cuốn sổ ghi chú biên tập với những trang đầy bút chì đỏ — hôm nay trang cuối cùng còn trống vẫn còn trống. Nhưng cô đã biết mình sẽ viết gì vào đó, khi về đến nhà, khi ngồi xuống dưới ánh đèn bàn quen thuộc.

Không phải ghi chú công việc.

Chỉ là một câu. Nhỏ thôi. Đủ để cô nhớ rằng tối nay, lần đầu tiên sau rất lâu, cô đã run tay khi cầm bút — và không hối hận vì điều đó.

Hết Chương 15

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 16
← TrướcTiếp →