🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Till Eulenspiegel (Tin Ơi-lên-spi-ghần) xin đi nhờ xe của một đoàn người buôn.

Xe ngựa nặng, đường đồi, cứ lên rồi lại xuống suốt buổi. Ngồi được một lúc thì đám người buôn bắt đầu để ý tới cậu thanh niên lạ này, vì cậu ta cư xử hết sức kỳ quặc.

Cứ đến đoạn dốc lên — ngựa thở phì phò, bánh xe rít lên, ai nấy phải nhảy xuống đẩy — thì Till lại cười tươi rói, huýt sáo, vỗ tay vào đùi.

Còn đến đoạn dốc xuống — đường thoai thoải, gió mát, ngựa đi nhàn, mọi người ngả lưng nghỉ — thì Till ngồi ủ rũ, mặt dài thượt, thở dài thườn thượt.

Đến quãng thứ ba như thế thì ông chủ đoàn không nhịn được nữa:

"Này cậu kia. Cậu có làm sao không đấy?"

"Thưa không ạ."

"Không sao mà lúc leo dốc gãy lưng thì cậu cười như được bạc, lúc đường êm thì cậu rầu rĩ như đưa đám? Người ta thì ngược lại chứ!"

Cả xe cùng quay lại nhìn. Till ngồi thẳng dậy, mặt hết sức nghiêm túc, như sắp giải thích một quy luật của trời đất.

"Thưa ông, tôi không có gì kỳ quặc cả. Tôi chỉ nhìn xa hơn các ông một quãng đường thôi ạ."

"Nhìn xa là nhìn thế nào?"

Till chỉ tay về phía trước, nơi con đường lại bắt đầu nhô lên:

"Lên dốc thì tôi mừng, vì tôi biết leo hết cái dốc này là sắp được thả xuôi. Còn xuống dốc thì tôi buồn — vì tôi biết hết cái dốc này là lại sắp phải leo lên."

Góc tương tác

- Đoán câu chốt: trước khi đọc lời giải thích của Till, hãy tự nghĩ xem vì sao một người lại vui khi khổ và buồn khi sướng. Có đúng một lý do làm cho chuyện ấy hoàn toàn hợp lý.

- Cơ chế cười: lô-gíc đúng nhưng lệch pha. Till không hề nói sai câu nào — ông chỉ sống ở đoạn đường kế tiếp thay vì đoạn đường đang đi. Đây là mẩu Till hiền nhất và cũng thông minh nhất trong kho về ông.

- Đối chiếu (M7): Till thường phá phách bằng nghĩa đen, nhưng mẩu này lại gần với Nasreddin hơn — cười xong còn đọng lại. So với "Một thìa men cho cả cái hồ": Nasreddin sống bằng hy vọng ở tương lai, còn Till thì bị tương lai làm cho khổ. Cùng nhìn về phía trước, hai người thấy hai thứ khác nhau.

- Nghĩ thêm: bạn thuộc kiểu nào — lúc đang leo dốc thì nghĩ tới lúc được xuống, hay lúc đang xuống thì lo tới cái dốc sau?

Hết Chương 15

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 16
← TrướcTiếp →