Có một con sói mà ngay cả các thần cũng sợ. Nó tên Fenrir (đọc: Phen-rir).
Fenrir là con của Loki với một nữ khổng lồ. Ngay từ khi mới sinh, nó đã khác thường. Odin, nhờ trí tuệ, đọc được lời tiên tri về ba đứa con quái dị của Loki — và biết rằng Fenrir được định sẵn sẽ mang tai họa khủng khiếp đến cho các thần. Trong ngày tận thế, chính con sói này sẽ nuốt chửng Odin.
Biết vậy, nhưng các thần không nỡ giết một sinh linh trong Asgard. Thay vào đó, họ quyết định mang Fenrir về nuôi ngay bên mình, để canh chừng nó.
Nhưng có một vấn đề: Fenrir lớn nhanh khủng khiếp. Mỗi ngày nó to thêm, khỏe thêm. Chẳng bao lâu, không thần nào dám lại gần cho nó ăn — chỉ trừ một người.
Đó là Tyr (đọc: Tia), thần chiến tranh và công lý. Tyr là vị thần dũng cảm nhất Asgard. Ngày ngày, chỉ mình chàng dám mang thịt đến cho con sói, đưa tay vào tận hàm nó mà không nao núng. Giữa Tyr và Fenrir, dần dà, nảy ra một sự tin cậy kỳ lạ.
Nhưng Fenrir cứ lớn mãi, và các thần càng lo. Đến lúc con sói to đến mức che khuất cả một góc trời, họ hiểu không thể để nó tự do được nữa. Phải trói nó lại — trước khi lời tiên tri thành sự thật.
Vấn đề là trói bằng cách nào, khi Fenrir mạnh đến thế?
Các thần bèn nghĩ ra một mẹo. Họ rèn một sợi xích sắt cực lớn, đặt tên là Læding, rồi mang đến chỗ Fenrir. Họ giả vờ như đây là một trò chơi thử sức. "Này Fenrir, ngươi mạnh lắm phải không? Thử xem ngươi có giật đứt được sợi xích này không nào."
Fenrir nhìn sợi xích, tự tin. Nó để các thần quấn xích quanh mình. Rồi nó vươn vai, gồng một cái — sợi xích Læding đứt tan như chỉ. Các thần vờ vui mừng khen ngợi, trong lòng thì lạnh toát.
Họ về rèn một sợi xích thứ hai, tên Dromi, to gấp đôi và chắc gấp bội. Lại mang đến, lại thách. Fenrir lần này hơi ngần ngừ — sợi xích to quá. Nhưng lòng kiêu hãnh thắng thế; danh tiếng "kẻ giật đứt xích" hấp dẫn nó. Nó lại để các thần trói mình. Rồi nó vặn mình, đạp mạnh — Dromi cũng vỡ tan thành từng mảnh bay tứ tung.
Các thần hoảng thật sự. Không sợi xích nào trên đời trói nổi Fenrir. Nếu cứ để nó lớn thêm, sẽ chẳng còn cách nào.
Cuối cùng, Odin phái một sứ giả xuống Svartalfheim, cõi của những người lùn thợ rèn tài ba nhất. Ông đặt họ làm một thứ mà không sức mạnh nào phá nổi.
Và những người lùn đã làm ra một điều kỳ diệu. Không phải xích sắt — mà là một sợi dây mảnh mềm mại, mượt như dải lụa, tên là Gleipnir (đọc: Glép-nir). Nó nhẹ và mềm đến mức trông chẳng khác gì một sợi ruy băng.
Nhưng bí mật của Gleipnir nằm ở nguyên liệu. Nó được bện từ sáu thứ không hề tồn tại trên đời: tiếng bước chân của mèo, râu của đàn bà, rễ của núi đá, gân của con gấu, hơi thở của cá, và nước bọt của chim. Chính vì được làm từ những thứ "không có", nó mới không thể bị phá — người ta không thể bẻ gãy một thứ vốn không nắm bắt được. Đó là loại ma thuật tinh vi nhất của người lùn.
Các thần mang Gleipnir đến một hòn đảo, gọi Fenrir ra, lại giả vờ chơi trò thử sức. Nhưng lần này, khi thấy sợi dây mảnh như ruy băng, Fenrir sinh nghi.
Nó ngửi sợi dây, ngắm nghía nó thật lâu, rồi nói: "Sợi dây này bé xíu, giật đứt thì có gì vẻ vang. Nhưng nếu nó mỏng manh thế mà không đứt, thì hẳn phải có ma thuật trong đó. Ta không muốn bị trói bằng trò lừa. Ta ngửi thấy sự phản trắc."
Các thần khích nó: "Một sợi dây con con thế này mà ngươi cũng sợ à? Ngươi đã bẻ gãy cả xích sắt cơ mà. Chẳng lẽ dũng khí của ngươi thua một dải lụa?"
Fenrir không phải kẻ ngốc. Nó biết đây là bẫy. Nhưng nó cũng không chịu bị chê là hèn. Vậy nên nó ra một điều kiện.
"Được. Ta sẽ để các ngươi trói ta bằng sợi dây này. Nhưng để chứng tỏ đây không phải trò lừa, một vị thần phải đặt bàn tay của mình vào miệng ta — như một vật thế chấp cho lòng trung thực. Nếu các ngươi chơi gian, ta sẽ cắn đứt bàn tay đó."
Cả đám thần lặng im. Ai cũng biết đây là bẫy. Bởi họ đang định lừa Fenrir — họ sẽ không cởi trói cho nó. Nghĩa là kẻ nào đặt tay vào miệng con sói chắc chắn sẽ mất bàn tay ấy.
Không ai dám bước ra. Sự im lặng kéo dài, nặng nề và xấu hổ.
Rồi một người tiến lên.
Đó là Tyr — vị thần duy nhất từng dám cho Fenrir ăn, người con sói tin tưởng nhất. Chàng nhìn con sói mà mình đã nuôi lớn, hiểu rằng vì sự an nguy của cả chín cõi, con sói này buộc phải bị trói. Và chàng hiểu cái giá của việc đó sẽ do chính chàng trả.
Không nói một lời, Tyr bước tới, đưa bàn tay phải của mình đặt vào giữa hàm Fenrir.
Con sói ngậm hờ. Các thần lấy Gleipnir quấn quanh mình nó. Fenrir gồng lên như hai lần trước, đầy tự tin, chờ sợi dây đứt tan.
Nhưng lần này, càng vùng vẫy, Gleipnir càng siết chặt. Sợi dây mảnh mềm ấy không hề đứt. Fenrir quẫy đạp điên cuồng, gầm rú vang trời — nhưng vô ích. Nó đã bị trói chặt.
Và ngay khoảnh khắc hiểu ra mình bị lừa, Fenrir làm đúng điều nó đã cảnh báo: nó cắn nghiến hai hàm lại.
Bàn tay phải của Tyr đứt lìa.
Máu tuôn ra, nhưng Tyr không hề kêu la. Chàng lùi lại, ôm cánh tay cụt, mặt tái đi nhưng ánh mắt vẫn bình thản. Chàng đã biết trước cái giá này, và chàng trả nó không một lời oán than. Từ đó, Tyr chỉ còn một tay — và trở thành biểu tượng cao nhất của sự hy sinh vì công lý và vì cộng đồng trong thần thoại Bắc Âu.
Các thần trói Fenrir vào một tảng đá khổng lồ sâu trong lòng đất. Con sói vẫn gầm gào, muốn nuốt chửng tất cả. Để nó ngậm miệng, họ chống một thanh gươm dựng đứng giữa hai hàm nó. Fenrir nằm đó, bị xích, chờ đợi.
Nhưng ai cũng biết đây chỉ là sự trì hoãn. Đến ngày Ragnarök, sợi dây Gleipnir sẽ đứt, Fenrir sẽ thoát ra, và nó sẽ tìm đến Odin để đòi món nợ đã định sẵn từ thuở nó mới sinh.
Các thần đã mua được thời gian. Nhưng họ mua nó bằng bàn tay của người dũng cảm nhất — và bằng lòng tin đã vĩnh viễn tan vỡ giữa một vị thần và con sói mà chàng từng nuôi lớn.
Góc tương tác
🐉 Bách khoa quái vật (M4): Fenrir là một trong ba đứa con quái vật của Loki, cùng với rắn Jörmungandr và nữ chúa Hel. Điểm yếu duy nhất trói được nó là sợi dây Gleipnir — làm từ sáu thứ "không tồn tại". Hãy thử ghép cặp: Fenrir ↔ Odin, Jörmungandr ↔ Thor, Garm ↔ Tyr. Mỗi con quái vật định mệnh đều có một vị thần "đối trọng" sẽ đối đầu nó trong Ragnarök. Bạn có nhận ra một điều buồn không: chính Tyr — người trói được Fenrir — lại là người từng yêu quý nó nhất?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 8 →