🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Có một cái cây lớn đến mức chống đỡ cả vũ trụ.

Người Bắc Âu gọi nó là Yggdrasil (đọc: ÍCH-gơ-đra-xin) — cây tần bì thế giới. Không ai biết nó cao bao nhiêu, vì ngọn nó khuất trong mây, còn rễ nó cắm sâu tới những nơi mà cả ánh sáng cũng chưa từng chạm tới. Cành nó vươn ra che phủ toàn bộ bầu trời. Và trên thân, rễ, cành của nó, chín cõi khác nhau treo lơ lửng như những chiếc tổ.

Muốn hiểu thế giới của các thần, phải bắt đầu từ cái cây này.

Yggdrasil có ba cái rễ chính, mỗi rễ vươn tới một vùng khác nhau của vũ trụ.

Rễ thứ nhất cắm vào Asgard (đọc: Át-gát), cõi của các thần. Dưới rễ này có một cái giếng thiêng do ba nữ thần số mệnh trông coi. Ba nàng ấy tên là Norn (đọc: Noọc): nàng Urd trông giữ quá khứ, nàng Verdandi giữ hiện tại, nàng Skuld giữ tương lai. Mỗi ngày, ba nàng múc nước giếng tưới lên rễ cây để nó khỏi mục, và họ khắc vào thân cây sợi định mệnh của mọi sinh linh — kể cả của các thần. Cái các Norn đã dệt thì không ai gỡ được.

Rễ thứ hai vươn tới cõi của những người khổng lồ băng, nơi có giếng Mimir. Nước giếng ấy chứa trí tuệ của muôn đời. Ai uống được một ngụm sẽ thấu hiểu những điều bí ẩn nhất. Nhưng nước ấy không cho không — như Odin về sau sẽ phải trả một cái giá rất đắt để uống.

Rễ thứ ba đâm xuống Niflheim, cõi băng giá tối tăm ở tận đáy. Và dưới đó, cuộn mình trong bóng tối, có một con rồng tên Nidhogg (đọc: Nít-hớc). Ngày đêm, Nidhogg gặm nhấm cái rễ ấy, cố ăn mòn cây thế giới từ dưới lên. Nếu một ngày nó gặm đứt được rễ, cả vũ trụ sẽ lung lay.

Vậy nên Yggdrasil vừa được nuôi dưỡng, vừa bị gặm mòn — sống trong một sự căng thẳng không bao giờ dứt. Đó chính là hình ảnh của cả thế giới Bắc Âu: đẹp đẽ nhưng luôn bị đe dọa, luôn phải chống chọi.

Trên thân cây còn cả một thế giới sống động.

Trên ngọn cao nhất đậu một con đại bàng khôn ngoan, biết nhiều chuyện. Dưới gốc là con rồng Nidhogg cáu kỉnh. Hai kẻ ấy ghét nhau, nhưng chẳng bao giờ gặp mặt — chúng cách nhau cả một vũ trụ. Thế nên có một con sóc tên Ratatoskr (đọc: Ra-ta-tốt) chạy tất tả lên xuống suốt ngày, mang lời qua tiếng lại giữa hai kẻ. Và Ratatoskr không truyền tin cho trung thực — nó thêm mắm dặm muối, chọc cho đại bàng và rồng thêm tức nhau, chỉ để có việc mà chạy. Con sóc ấy là kẻ ngồi lê đôi mách của cả vũ trụ.

Bốn con hươu thì thong dong gặm những chồi non trên cành. Và bên hông cây, một con dê ăn lá, cho ra thứ sữa mà các chiến binh trong điện Valhalla uống mãi không cạn.

Cái cây ấy nối liền chín cõi. Hãy hình dung chúng như chín tầng, chín vùng treo quanh Yggdrasil:

Ở tầng trên cùng là Asgard, thành trì của các thần Æsir, nơi Odin ngự. Cạnh đó là Vanaheim, quê của dòng thần Vanir chuyên về mùa màng, biển cả và phồn thịnh. Và Alfheim, cõi trong trẻo của các tinh linh ánh sáng.

Ở tầng giữa, nơi loài người sinh sống, là Midgard — khu vườn ở giữa, bao quanh bởi biển lớn. Ngay sát đó là Jotunheim (đọc: Dô-tun-hêm), vùng đất hoang dã của những người khổng lồ, kẻ thù truyền kiếp của các thần. Và Svartalfheim, cõi tối dưới lòng đất, nơi những người lùn thợ rèn tài ba nhất vũ trụ ngày đêm nện búa bên lò lửa.

Ở tầng dưới cùng là ba cõi nguyên thủy và lạnh lẽo: Niflheim đầy sương mù băng giá, Muspelheim cháy đỏ do khổng lồ lửa Surtr canh giữ, và Helheim (đọc: Hen-hêm) — cõi của những người chết, do nữ chúa Hel cai quản.

Chín cõi ấy tưởng như xa cách, nhưng thật ra được nối liền nhờ cây Yggdrasil, và nhờ một cây cầu đặc biệt.

Từ Asgard, các thần bắc một cây cầu vồng rực rỡ xuống Midgard. Cầu ấy tên Bifröst (đọc: BÍP-rớt), sáng lên bảy sắc mỗi khi các thần đi lại. Nhưng cầu cần người canh, bởi lũ khổng lồ luôn rình rập tìm đường xâm nhập Asgard.

Người canh cầu tên Heimdall (đọc: Hem-đan). Đây là một trong những vị thần kỳ lạ nhất: chàng được sinh ra bởi chín người mẹ cùng lúc. Heimdall gần như không bao giờ ngủ. Tai chàng thính đến mức nghe được cả tiếng cỏ mọc trên đồng và tiếng lông cừu dài ra trên lưng cừu. Mắt chàng nhìn xa hàng trăm dặm, cả trong đêm tối.

Bên mình, Heimdall giữ một chiếc tù và lớn tên Gjallarhorn. Chàng đứng đó, ngày này qua ngày khác, canh chừng đầu cầu Bifröst. Người ta bảo chiếc tù và ấy chỉ vang lên đúng một lần duy nhất trong lịch sử vũ trụ — vào cái ngày lũ khổng lồ tràn qua cầu để mở màn trận chiến cuối cùng.

Nhưng ngày ấy hãy còn xa.

Lúc này, cây Yggdrasil vẫn xanh, các Norn vẫn tưới nước lên rễ, và chín cõi vẫn treo yên bình quanh trục vũ trụ. Trên cao, trong thành Asgard, một vị thần chột mắt đang trầm ngâm nhìn về những cái giếng chứa trí tuệ dưới gốc cây — và tự hỏi mình sẵn lòng trả giá đến đâu để biết được mọi điều.

Góc tương tác

🌍 So sánh đa văn hóa (M7): Ý tưởng về một cây vũ trụ nối các tầng thế giới có mặt khắp nơi. Người Maya có cây Ceiba nối trời, đất và âm phủ. Phật giáo có cây Bồ Đề — nơi Đức Phật giác ngộ, một trục tâm linh. Các pháp sư Siberia tin có cây thần mà linh hồn leo lên để đi giữa các cõi. Yggdrasil chính là phiên bản Bắc Âu của trục vũ trụ ấy. Nếu vẽ một cái cây nối các thế giới của riêng bạn, gốc và ngọn nó sẽ là gì?

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →