🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Camelot không sụp đổ vì quân thù. Nó sụp đổ vì một lá thư, một lời tố cáo, và hai người bạn không ai chịu lùi trước.

Sau cuộc tìm Chén Thánh, Bàn Tròn không còn như xưa. Nhiều ghế trống vĩnh viễn. Những người trở về mang theo nỗi mệt mỏi của kẻ đã nhìn thấy điều quá lớn so với đời thường. Camelot vẫn nguy nga, tiệc vẫn mở, nhưng ánh sáng trong đó đã khác.

Và trong triều có một người kiên nhẫn chờ đúng lúc này.

Mordred (đọc: Mo-đrét) là con của Arthur với người chị em cùng mẹ khác cha của ngài — một chuyện xảy ra khi cả hai chưa biết mình có họ hàng. Từ ngày Merlin báo trước rằng "một đứa trẻ sinh vào tháng Năm sẽ hủy diệt vương quốc này", Arthur đã sống với nỗi ám ảnh ấy suốt đời. Ngài từng thử ngăn lời tiên tri, và chính hành động ngăn chặn ấy — như mọi lời tiên tri trong truyền thuyết — lại đẩy đứa bé đi xa để lớn lên trong oán hận.

Mordred trở về Camelot khi đã trưởng thành, được nhận vào Bàn Tròn, cư xử mực thước. Hắn thông minh, kiên nhẫn, và có một tài năng đặc biệt: hắn nhìn ra vết nứt trong lòng người khác trước khi chính họ nhìn ra.

Vết nứt lớn nhất ở Camelot, ai cũng biết mà không ai dám gọi tên: Lancelot và hoàng hậu Guinevere (đọc: Guy-nơ-via).

Lancelot là hiệp sĩ giỏi nhất, người bạn thân nhất của vua, và cũng là người trót yêu vợ của vua. Guinevere đáp lại tình cảm ấy. Cả hai đều đau khổ vì nó, đều cố dứt ra, và đều thất bại. Arthur biết. Nhưng ngài chọn không biết — bởi ngày ngài buộc phải biết công khai, ngài sẽ buộc phải xử theo luật, và luật thì không có chỗ cho tình bạn.

Mordred hiểu chính xác điều đó. Và hắn không cần làm gì hơn ngoài việc buộc nhà vua phải biết.

Hắn cùng vài kẻ đồng mưu chờ đúng đêm Lancelot tới gặp hoàng hậu, rồi xông vào và hô hoán ầm ĩ cho cả cung điện nghe thấy. Lancelot thoát ra được. Nhưng chuyện đã vỡ lở trước bàn dân thiên hạ, và theo luật của thời ấy, phản bội nhà vua là tội chết.

Arthur, người vừa mất vợ và bạn trong một đêm, buộc phải tuyên án hoàng hậu lên giàn hỏa. Không phải vì ngài muốn. Vì ngài là vua, và nếu vua đứng trên luật thì mọi thứ ngài xây suốt đời đều vô nghĩa.

Ngày hành hình, Lancelot phóng ngựa tới cùng người của chàng, phá vòng vây, cướp hoàng hậu đi.

Trong cơn hỗn loạn ấy, một tai họa không ai lường trước xảy ra: Lancelot, chém giết giữa đám đông mà không kịp nhìn mặt ai, đã giết nhầm hai người em ruột không mang vũ khí của Ngài Gawain — người bạn thân thiết đã cùng chàng ngồi Bàn Tròn hàng chục năm.

Từ giây phút đó, không còn cách nào cứu vãn.

Gawain, vốn là người điềm đạm nhất trong việc khuyên vua tha thứ, hóa thành kẻ đòi báo thù dữ dội nhất. Chàng thúc Arthur mang quân sang Pháp đánh Lancelot. Nhà vua, kiệt sức và đau đớn, chiều theo — vì lòng trung của Gawain, vì luật, vì áp lực của các lãnh chúa.

Bàn Tròn tách làm hai. Những người từng chung một vòng tròn giờ đứng hai bên chiến tuyến.

Arthur dẫn đại quân vượt biển sang vây thành Lancelot. Suốt cuộc vây thành ấy, Lancelot nhiều lần cầu hòa, nhiều lần từ chối giao chiến với chính vua của mình. Có lần chàng đánh ngã Gawain trong một cuộc đấu tay đôi, và khi đối thủ nằm dưới chân, chàng buông vũ khí bỏ đi thay vì kết liễu.

Nhưng ở quê nhà, Arthur đã phạm sai lầm cuối cùng của đời mình.

Ngài giao quyền nhiếp chính cho Mordred.

Vua vừa đi khỏi, Mordred lập tức hành động. Hắn tung tin Arthur đã tử trận, làm giả thư báo, triệu tập các lãnh chúa và tự lập làm vua. Hắn hứa hẹn với các lãnh chúa mọi thứ họ muốn — đất, quyền, tự do khỏi luật lệ nghiêm khắc của Arthur. Và điều cay đắng nhất: nhiều người dân Anh theo hắn.

Trường ca của Malory viết về điều này bằng một câu chua chát: dân chúng vốn thích cái mới, và họ đã quên rằng chính Arthur là người mang lại cho họ những năm tháng yên ổn mà họ đang hưởng.

Tin dữ bay sang Pháp. Arthur quay về ngay.

Trên đường, Gawain trúng lại vết thương cũ và không qua khỏi. Trước khi mất, chàng làm điều đúng đắn duy nhất còn kịp làm: chàng tự tay viết thư cho Lancelot, nhận rằng lỗi ở mình, xin lỗi vì đã đẩy cuộc chiến đi xa tới mức này, và cầu xin bạn cũ mang quân về cứu Arthur.

Bức thư ấy được gửi đi. Nó sẽ tới — nhưng muộn hơn một ngày.

Hai đạo quân dàn trận trên đồng Camlann (đọc: Cam-lan).

Đêm trước trận, Arthur nằm mộng thấy Gawain hiện về, cảnh báo: "Xin ngài đừng đánh ngày mai. Hãy đình chiến một tháng thôi, Lancelot sẽ tới kịp." Nhà vua tỉnh dậy và làm theo. Sáng ra, ngài cử người sang thương lượng với Mordred.

Điều kỳ lạ là hai bên đã đồng ý. Một cuộc hưu chiến được thỏa thuận. Arthur và Mordred cùng bước ra giữa hai đạo quân để ký kết, mỗi bên dẫn theo mười bốn người.

Nhưng cả hai đều không tin nhau. Cả hai đều dặn quân mình: nếu thấy bất kỳ thanh gươm nào được rút ra, hãy xông lên ngay.

Giữa lúc hai cha con đang nói chuyện, một con rắn nhỏ bò qua bụi cỏ và cắn vào chân một hiệp sĩ.

Anh ta theo phản xạ rút gươm chém con rắn.

Ánh thép lóe lên dưới nắng.

Và hai đạo quân lao vào nhau.

Trận Camlann là trận đánh bi thảm nhất trong toàn bộ truyền thuyết Arthur, bởi không bên nào là quân xâm lược, không bên nào là người ngoài. Đó là những người Anh giết người Anh, hiệp sĩ giết hiệp sĩ, những người từng chung một bàn ăn.

Đến chiều tối, trên cánh đồng chỉ còn ba người đứng: Arthur, và hai hiệp sĩ trung thành cuối cùng — trong đó có Ngài Bedivere (đọc: Bê-đi-via).

Rồi Arthur nhìn thấy Mordred đứng một mình phía xa, tựa trên gươm, giữa những người đã chết vì hắn.

Bedivere can ngăn: "Xin ngài đừng tới. Hôm nay ngài đã thắng. Nếu ngài để hắn đi, ngày mai chúng ta sẽ báo thù được."

Arthur đáp: "Dù sống hay chết, hôm nay ta phải dứt chuyện này."

Ngài đi tới. Hai cha con giao chiến lần duy nhất trong đời, và cả hai đều không sống nổi sau nó. Mordred gục xuống. Arthur trọng thương, được Bedivere dìu ra khỏi bãi chiến, tới một nhà nguyện nhỏ bên bờ hồ.

Nằm đó, nhà vua nhớ ra món nợ.

"Bedivere," ngài nói, "cầm lấy Excalibur. Mang nó ra hồ kia, ném xuống nước, rồi về kể ta nghe ngươi thấy gì."

Bedivere cầm thanh gươm đi. Ra tới bờ hồ, chàng nhìn lưỡi thép sáng lấp lánh, chuôi nạm ngọc, và nghĩ: ném thứ báu vật này xuống nước thì phí biết mấy. Chàng giấu gươm dưới gốc cây, rồi quay về.

"Ngươi thấy gì?"

"Thưa, thần chỉ thấy sóng vỗ và gió thổi."

"Ngươi nói dối," Arthur thở dốc. "Đi lại đi."

Lần thứ hai, Bedivere lại không nỡ. Lại nói dối. Lần này, giọng nhà vua nghẹn lại vì thất vọng: "Người mà ta yêu quý và tin cậy nhất còn lại trên đời — vậy mà ngươi phản ta vì một thứ đồ quý. Đi. Lần này làm cho đúng, nếu không ta sẽ tự tay giết ngươi."

Bedivere chạy ra hồ, nhắm mắt, quấn dây đai quanh chuôi gươm và quăng nó thật xa.

Và từ giữa mặt nước, một cánh tay mặc lụa trắng nhô lên, bắt lấy thanh gươm giữa không trung. Cánh tay ấy vung Excalibur ba vòng, rồi từ từ chìm xuống, mang theo thanh gươm.

Món nợ với Bà Hồ, sau bao nhiêu năm, đã trả xong.

Bedivere chạy về kể lại. Arthur gật đầu, nhẹ nhõm: "Giờ hãy đưa ta ra bờ nước. Ta e mình đã ở lại quá lâu rồi."

Bên bờ hồ đã có sẵn một chiếc thuyền, và trên thuyền có ba người đàn bà trùm khăn đen, trong đó có Morgan le Fay (đọc: Mo-gân lơ Phây), người chị em vừa là đối thủ vừa là ruột thịt của ngài. Họ khóc khi thấy nhà vua. Họ đỡ ngài xuống thuyền, đặt đầu ngài lên gối.

Bedivere đứng lại trên bờ, hoảng hốt: "Thưa đức vua, ngài bỏ thần lại một mình giữa những kẻ thù ư? Rồi thần biết đi đâu?"

Arthur nói câu cuối cùng của mình:

"Hãy tự an ủi lấy mình, và hãy làm hết sức ngươi — bởi ở ta không còn gì để trông cậy nữa. Ta đi tới thung lũng Avalon (đọc: A-va-lon), để chữa lành vết thương của ta. Và nếu ngươi không bao giờ nghe tin ta nữa, hãy cầu nguyện cho linh hồn ta."

Chiếc thuyền trôi ra giữa hồ, chìm dần vào sương, rồi khuất hẳn.

Bedivere đứng trên bờ cho tới khi trời tối. Rồi chàng vào rừng, tìm được một nhà nguyện nhỏ, và sống ở đó cho tới hết đời như một ẩn sĩ.

Lancelot cập bến nước Anh vài ngày sau đó, với cả một đạo quân đến cứu bạn — và chỉ tìm thấy một cánh đồng đầy mộ. Chàng cởi giáp, giã từ vũ khí vĩnh viễn, và sống những năm cuối như một tu sĩ. Guinevere cũng vào tu viện. Hai người gặp lại nhau đúng một lần cuối, chỉ để nói lời từ biệt.

Camelot tan. Bàn Tròn tan. Những cái tên khắc quanh chiếc bàn ấy mờ đi theo thời gian.

Nhưng người Anh không bao giờ chịu nói rằng Arthur đã chết.

Trên tấm bia mà truyền thuyết kể là dựng cho ngài, người ta chép một dòng chữ mà cả nghìn năm sau vẫn còn được nhắc:

"Nơi đây yên nghỉ Arthur — vị vua đã từng, và vị vua sẽ còn trở lại."

Góc tương tác

🔀 Nếu là bạn? (M3): Hai đạo quân đối mặt nhau ở Camlann, hưu chiến vừa được thỏa thuận, và một con rắn cắn vào chân bạn. Nếu bạn là người hiệp sĩ ấy, bạn rút gươm chém con rắn theo phản xạ — hay bạn nhớ ra mệnh lệnh và chịu đau, để yên? Cả một vương quốc treo trên phản xạ của một người trong nửa giây. Truyền thuyết đặt sự sụp đổ của Camelot lên một tai nạn nhỏ xíu, cố ý: những nền hòa bình lớn nhất luôn được giữ bằng những sợi chỉ mỏng nhất.

🔀 Nếu là bạn? — lần hai (M3): Bạn là Bedivere, tay cầm thanh gươm đẹp nhất thế gian, và nhà vua sắp mất bảo bạn ném nó xuống hồ. Ném đi là mất vĩnh viễn một báu vật vô giá. Giữ lại là bội tín với người sắp chết. Bedivere nói dối tận hai lần trước khi làm đúng — và truyền thuyết vẫn gọi chàng là hiệp sĩ trung thành cuối cùng.

🕸️ Bản đồ nhân vật (M1): Toàn bộ bi kịch nằm ở chỗ không có phản diện thuần túy ngoài Mordred: Lancelot phản bội vì yêu; Guinevere đau khổ vì bị kẹt; Gawain đòi báo thù vì mất em; Arthur xử vợ vì phải giữ luật do chính mình dựng. Mỗi người làm điều họ cho là đúng, và tổng của những điều đúng ấy là một cánh đồng đầy xác.

📜 Dòng thời gian (M5): Khép lại cung Arthur — gươm trong đá → Excalibur từ Bà Hồ → Bàn Tròn → Chén Thánh → rạn nứt Lancelot–Guinevere → Mordred cướp ngôi → Camlann → Excalibur trả về hồ → Avalon. Lưu ý cấu trúc vòng tròn hoàn hảo: thanh gươm lên từ nước, và thanh gươm trở về nước.

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →