🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Trong hoàng cung có một con rận cái tên là Mandavisarpini. Nó đã sống lâu ngày trong tấm nệm trắng muốt của nhà vua, một cuộc đời mà mọi con rận khác chỉ dám mơ. Nó có bí quyết: chỉ hút máu vua thật khẽ, thật ít, vào lúc vua đã ngủ say. Vua chẳng bao giờ nhận ra, nên con rận cứ ung dung sống yên nhiều năm.

Một hôm, gió đưa vào giường một con rệp lạ tên Titibha. Con rệp nhìn quanh chốn sang trọng thì mê mẩn: nệm êm, chăn lụa, hương thơm. Nó xin ở lại.

Rận cái lưỡng lự: "Ngươi ở đây cũng được, nhưng phải theo phép của ta. Chỉ được hút máu vua khi người đã ngủ thật say, và hút thật nhẹ, thật ít, để người không hề hay biết. Có thế ta mới sống yên lâu dài được ở chốn này."

Con rệp gật đầu lia lịa, nhưng bụng đã cồn cào. Nó vốn quen sống bờ sống bụi, đói khát, nay thấy "mồi ngon" nằm ngay đó thì thèm không chịu nổi. Cái đói và lòng tham lấn át hết lời dặn.

Ngay tối hôm ấy, vua vừa đặt lưng xuống giường, còn chưa kịp ngủ, con rệp đã không nhịn được. Nó lao ra, cắn một miếng thật đau vào lưng vua.

Vua giật nảy mình, đau nhói. "A! Có con gì cắn ta!" Vua vùng dậy, thét gọi quân hầu: "Lục soát giường ngay! Bắt cho được con vật đã cắn ta!"

Con rệp nhanh chân, luồn ngay xuống khe giường trốn mất tăm. Còn con rận cái tội nghiệp — vốn quen nằm im một chỗ trong nệm, chậm chạp — thì chưa kịp chạy đâu. Quân hầu lật tung tấm nệm, soi từng đường chỉ, và tóm được đúng con rận đang nấp. Thế là nó bị giết chết ngay tại chỗ.

Con rận đã sống khôn ngoan bao nhiêu năm, chỉ vì một lần nhẹ dạ cho kẻ lạ nóng vội ở nhờ, mà mất mạng oan. Còn con rệp, kẻ gây ra tất cả, tuy trốn thoát lần ấy, nhưng cũng chẳng còn chốn nương thân yên ổn, lại phải lang thang đói khát như xưa — và đánh mất cơ hội quý mà lẽ ra nó đã có, nếu biết kiên nhẫn chờ đợi.

Bài học: Kẻ nóng vội và tham lam, không biết chờ đúng thời điểm, cuối cùng sẽ hại cả mình lẫn kẻ đã tin mình. Biết kiềm chế cái muốn trước mắt và chờ đúng lúc mới là cái khôn giữ được lâu dài.

Góc tương tác

🎯 Đố vui (M6): Vì sao con rận vô tội lại bị giết, còn con rệp gây họa thì thoát? (a) rận chậm chạp nên bị bắt, rệp nhanh chân trốn · (b) vua ghét rận · (c) rệp khỏe hơn. — Bài học cay đắng: nhẹ dạ tin nhầm kẻ nóng vội thì chính mình lãnh hậu quả.

🎙️ Kể chuyện đêm (M8): Truyện ngắn, hợp gắn vào playlist "Khôn ngoan ở đời". Câu tục ngữ Việt để chốt: "Dục tốc bất đạt" — vội vàng thì hỏng việc. Bạn thử nhớ một lần mình vì nóng vội mà lỡ mất cơ hội xem sao?

Hết Chương 8

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 9
← TrướcTiếp →