Sói ăn tham nổi tiếng khắp rừng. Nó nuốt vội đến mức có hôm nuốt luôn cả xương.
Và rồi cái hôm ấy đến. Một mẩu xương to mắc ngang cổ họng Sói.
Nó ho. Nó khạc. Nó lấy chân móc. Xương càng cắm sâu. Sói lăn lộn dưới gốc cây, mắt trợn ngược, thở khò khè, đau đến phát điên.
Nó chạy khắp rừng kêu cứu.
"Ai cứu tôi với! Ai gắp được cái xương này ra, tôi thưởng hậu! Thưởng thật to!"
Cả rừng nghe thấy. Nhưng cả rừng cũng đứng im. Ai mà dại thò tay vào mồm Sói.
Cuối cùng, một con sếu đi ngang. Sếu cổ dài, mỏ dài và nhọn — đúng thứ Sói cần.
"Anh Sếu! Anh Sếu ơi!" Sói nghẹn ngào. "Chỉ có anh cứu được tôi. Cái mỏ anh dài thế kia, thò vào gắp cái xương ra giúp tôi với. Cứu được, tôi hậu tạ xứng đáng, muốn gì cũng có!"
Sếu ngần ngại. Thò đầu vào miệng sói — nghe thôi đã rợn. Nhưng nhìn con vật đang giãy giụa đau đớn, Sếu mềm lòng. Vả lại, còn có phần thưởng hậu hĩnh nữa.
"Được. Anh nằm im, há to miệng ra. Và nhớ đấy — đừng có ngậm lại."
Sói nằm ngửa, há hoác cái miệng đầy răng nhọn.
Sếu hít một hơi, rồi từ từ luồn cái cổ dài của mình vào giữa hai hàm răng ấy. Sâu. Sâu nữa. Mỏ nó chạm tới mẩu xương. Nó cắn chặt, giật mạnh một cái, rồi rút vụt đầu ra.
Mẩu xương văng xuống đất.
Sói ho sù sụ, thở phào khoan khoái, rồi đứng dậy rũ lông, nhẹ cả người.
Sếu đứng chờ, lịch sự.
"Anh Sói này, còn phần thưởng anh hứa..."
Sói quay lại, nhìn Sếu từ đầu tới chân. Rồi nó nhe răng cười.
"Phần thưởng à? Anh còn đòi phần thưởng nữa cơ đấy. Này nhé — anh vừa thò nguyên cái đầu vào giữa hàm răng của tôi, và tôi đã để anh rút ra nguyên vẹn. Anh còn sống mà đứng đây nói chuyện với tôi. Chừng ấy chưa đủ là phần thưởng hay sao?"
Nói xong, Sói ngoe nguẩy bỏ đi, chẳng thèm ngoái lại.
Sếu đứng lặng bên gốc cây, cổ vẫn còn run. Nó nhìn theo cái bóng Sói khuất dần, và tự nhủ rằng thôi, dù sao mình cũng vừa học được một bài học — bằng cả cái cổ của mình.
Bài học: Ra tay giúp kẻ ác thì chớ trông mong được đền ơn. Với hạng người ấy, không bị hại lại đã là một món lời.
Góc tương tác
🎯 Đố vui (M6): Sói "trả công" cho Sếu bằng cách nào? (a) một tảng thịt lớn · (b) không trả gì cả, và bảo rằng được sống đã là phần thưởng · (c) kết nghĩa anh em. — Cường quyền bao giờ cũng có sẵn một lý lẽ.
💬 Suy ngẫm: Sếu có nên giúp Sói ngay từ đầu không? Nếu biết trước sẽ bị quỵt công, bạn sẽ cứu hay bỏ đi? Và nếu Sếu vẫn cứu — thì việc làm ấy có mất giá trị đi không, chỉ vì kẻ được cứu là kẻ vô ơn?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 16 →