Có một buổi trưa, Trang Chu ngủ.
Ông mơ thấy mình là một con bướm.
Không phải mơ thấy mình biến thành bướm. Trong giấc mơ ấy không có một Trang Chu nào đang quan sát con bướm cả. Chỉ có một con bướm. Nó bay chập chờn giữa nắng, hài lòng với đôi cánh của mình, làm đúng những gì một con bướm muốn làm.
Con bướm ấy không biết có ai tên là Trang Chu trên đời.
Rồi ông tỉnh dậy.
Ông nằm đó. Chiếu vẫn là chiếu cũ. Tay chân vẫn là tay chân người. Rành rành ra đấy, ông là Trang Chu.
Nhưng có một điều làm ông ngồi lặng rất lâu.
Lúc làm bướm, ông không hề ngờ rằng mình là người. Cái "là bướm" ấy trọn vẹn, không hở một khe nào cho nghi ngờ chen vào. Bây giờ ông đang thấy cái "là người" cũng trọn vẹn y hệt như thế. Cũng rành rành. Cũng không hở một khe nào.
Vậy thì lấy gì để phân biệt?
Ông không tìm được gì cả. Cảm giác chắc chắn khi làm người và cảm giác chắc chắn khi làm bướm — hai thứ ấy giống nhau đến từng phần.
Và câu hỏi hiện ra:
Vừa rồi là Trang Chu nằm mơ thấy mình hóa bướm — hay bây giờ là con bướm đang nằm mơ thấy mình hóa Trang Chu?
Ông không trả lời.
Sách chép rằng ông chỉ nói thêm một câu, rồi thôi: giữa Trang Chu và con bướm, hẳn là phải có một sự phân biệt. Cái phân biệt ấy, người ta gọi là sự hóa của muôn vật.
Có một sự phân biệt — ông thừa nhận điều đó. Người là người, bướm là bướm, không lẫn được. Nhưng ông không nói ai đang mơ ai. Ông để nguyên chỗ đó.
Hai nghìn năm sau, người ta vẫn đứng ở chỗ ông để nguyên ấy.
Có người đọc xong thấy rợn: vậy ra đời mình có thể chỉ là một giấc mơ của ai đó. Có người đọc xong thấy nhẹ: nếu người và bướm đổi chỗ được cho nhau dễ dàng đến vậy, thì cái tôi mà mình bảo vệ cả đời, giữ khư khư từng chút một, hóa ra cũng chỉ là một hình dạng tạm thời trong dòng biến hóa.
Còn con bướm thì không ý kiến gì. Nó bận bay.
Ngẫm: Trang Tử không hỏi "mơ hay thực". Ông hỏi một câu khó hơn: cái cảm giác chắc chắn rằng mình đang tỉnh — nó có gì đảm bảo, ngoài chính nó?
Góc tương tác: Đêm qua bạn có mơ không? Trong giấc mơ ấy, bạn có một giây nào ngờ rằng mình đang mơ không — hay bạn tin nó hoàn toàn, hệt như đang tin lúc này? Và nếu hai niềm tin ấy giống nhau, thì bạn dựa vào đâu để biết mình đang tỉnh?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →