🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Nếu bạn tới thành phố Bandung ở Tây Java và nhìn về phía bắc, bạn sẽ thấy một ngọn núi có hình dáng rất lạ.

Nó không nhọn như núi lửa bình thường. Đỉnh của nó phẳng và lõm xuống ở giữa, hai đầu vểnh lên.

Trông y như một con thuyền lật úp.

Người Sunda gọi nó là Tangkuban Perahu (đọc "Tang-ku-ban Pơ-ra-hu") — nghĩa đúng là thuyền úp.

Và họ có một câu chuyện giải thích vì sao nó nằm đó.

Ngày xưa có một người đàn bà tên Dayang Sumbi (đọc "Đa-giang Xum-bi").

Nàng dệt vải rất giỏi và sống một mình trong một căn nhà nhỏ ven rừng, chỉ có một con chó tên Tumang làm bạn.

Một hôm, đang dệt, con thoi của nàng rơi khỏi khung, lăn ra xa. Nàng mệt, không muốn đứng dậy. Nàng buột miệng nói một câu — cái kiểu người ta nói khi lười, không nghĩ gì:

— Ai nhặt hộ ta con thoi, ta sẽ hậu tạ. Nếu là đàn ông, ta lấy làm chồng.

Con Tumang nhặt con thoi mang lại cho nàng.

Trong các bản kể, Tumang không phải chó thường — nó vốn là một sinh linh bị hóa kiếp.

Và lời đã nói ra thì không rút lại được.

Dayang Sumbi sinh một đứa con trai, đặt tên là Sangkuriang (đọc "Xang-ku-ri-ang").

Thằng bé lớn lên khỏe mạnh, giỏi săn bắn. Con Tumang lúc nào cũng đi theo nó vào rừng.

Không ai nói cho nó biết Tumang là ai.

Một hôm, mẹ nó thèm ăn thịt nai, bảo nó vào rừng săn. Sangkuriang đi cả ngày mà không được con nào. Trời tối. Nó sợ về tay không thì mẹ buồn.

Nó nhìn con chó đang ngồi bên chân mình.

Và nó làm một việc mà nó sẽ trả giá suốt phần đời còn lại.

Nó mang thịt về. Mẹ nó ăn.

Ăn xong, bà hỏi Tumang đâu.

Sangkuriang nói thật.

Dayang Sumbi vớ lấy cái muôi dừa trong tay và đánh vào đầu con.

Đó là một cú đánh của cơn giận không kìm được — cơn giận của một người vừa biết mình đã ăn phải cái gì.

Máu chảy trên trán thằng bé. Nó bỏ chạy vào rừng, và nó không quay về.

Người mẹ ngồi lại một mình trong căn nhà. Bà hối hận tới mức gần như phát điên.

Và ở đây, các bản kể thêm một chi tiết kỳ lạ: vì lòng thương và sự hối hận ấy, trời cho bà không già đi nữa.

Năm tháng trôi. Bà vẫn trẻ như hôm bà cầm cái muôi dừa.

Nhiều năm sau, một chàng trai lạ đi qua vùng ấy.

Chàng cao lớn, khỏe mạnh, đi săn giỏi. Chàng gặp một người đàn bà đẹp ở ven rừng, và hai người trò chuyện.

Chàng phải lòng nàng. Chàng ngỏ lời.

Dayang Sumbi cũng quý chàng. Nàng đã nhận lời.

Rồi một buổi chiều, nàng chải tóc cho chàng.

Và nàng thấy trên trán chàng một vết sẹo cũ.

Một vết sẹo có đúng hình cái muôi dừa.

Nàng lùi lại.

Nàng nói với chàng sự thật. Chàng không tin — với chàng, người đàn bà trước mặt trẻ hơn chàng, làm sao là mẹ chàng được. Chàng chỉ nghĩ nàng đang tìm cớ từ chối.

Chàng đòi cưới cho bằng được.

Dayang Sumbi biết mình không cãi nổi. Nên nàng làm cái việc mà bao nhiêu người mẹ trong cổ tích khắp thế giới vẫn làm: nàng ra một điều kiện không thể làm nổi.

— Được. Nhưng ta muốn có của hồi môn. Chàng hãy chặn dòng sông kia lại làm thành một cái hồ lớn, và đóng cho ta một con thuyền để chèo trên hồ ấy.

Sangkuriang gật đầu.

Nàng nói tiếp:

— Chàng phải làm xong trước khi trời sáng.

Sangkuriang bắt tay vào việc ngay đêm đó.

Và điều Dayang Sumbi không lường được là chàng gọi được các thần linh của rừng tới giúp.

Nàng đứng nhìn từ trên đồi và thấy nước dâng lên. Cả một thung lũng biến thành hồ. Trên bờ, một con thuyền lớn đang thành hình, gần xong.

Trời vẫn còn lâu mới sáng.

Nàng hiểu mình sắp thua.

Nên nàng đánh lừa buổi sáng.

Nàng trải tất cả tấm vải lụa đỏ mình dệt được ra phía đông chân trời. Nàng gọi đàn bà trong làng dậy sớm, sai họ giã gạo — cái tiếng chày cối mà con gà nào cũng biết là tiếng của rạng đông.

Phía đông đỏ rực. Chày cối rộn ràng. Gà gáy.

Và lũ thần linh đang giúp Sangkuriang bỏ chạy tán loạn, vì chúng không được ở lại khi trời sáng.

Sangkuriang đứng một mình bên con thuyền còn thiếu vài nhát đục.

Chàng nhìn về phía đông. Chàng hiểu ra mình vừa bị lừa.

Và chàng nổi cơn giận — cùng một cơn giận đã có trong máu chàng từ cái đêm chàng mang thịt về nhà.

Chàng đá con thuyền.

Con thuyền bay lên, lộn một vòng, rơi xuống và úp sấp ở đằng xa. Nó hóa đá ngay tại chỗ.

Ngọn núi ấy còn đó tới hôm nay. Người Sunda vẫn gọi nó là thuyền úp.

Còn cái hồ mà chàng đắp dở, người ta kể sau này nước rút đi, để lại một cao nguyên bằng phẳng — chính là vùng đất mà bây giờ thành phố Bandung đang nằm trên đó.

Người Sunda kể chuyện này cho trẻ con nghe khi đi ngang chân núi.

Và bài học họ rút ra không phải là "đừng giận".

Là thế này: cơn giận đầu tiên tạo ra một vết sẹo. Vết sẹo ấy đi theo người ta suốt đời. Và tới cuối, chính nó lại châm ngòi cho cơn giận cuối cùng.

Một cái muôi dừa ném đi trong một giây, cuối cùng để lại một ngọn núi.

Góc tương tác

🗻 Địa hình là bia mộ của cảm xúc. Đây là mô-típ mạnh nhất của Đông Nam Á hải đảo: núi, đá, hồ đều là dấu vết của một chuyện người. Cùng chuyên đề có Malin Kundang (đá hình người quỳ) và Roro Jonggrang (pho tượng thứ một nghìn).

🌙 Nhiệm vụ bất khả trong một đêm. Sangkuriang phải đắp hồ và đóng thuyền trước khi gà gáy; Bandung Bondowoso trong truyện Roro Jonggrang phải dựng nghìn ngôi đền trước bình minh. Cả hai đều bị lừa bằng một buổi sáng giả. Mô-típ này còn có ở Bắc Âu — người thợ khổng lồ xây tường thành Asgard cũng thua vì bị lỡ mất hạn chót.

🇻🇳 Liên hệ Việt Nam: kho sự tích của Việt Nam cũng giải thích thiên nhiên bằng chuyện người — sự tích núi Vọng Phu, sự tích trầu cau, sự tích cây vú sữa. Cùng một thói quen kể chuyện: nhìn một hòn đá và hỏi "chuyện gì đã xảy ra ở đây?"

🔀 Nếu là bạn? Bạn là Dayang Sumbi, đứng trên đồi, thấy chàng trai sắp làm xong việc tưởng như không thể. Bạn giả một buổi bình minh để lừa chàng, hay xuống núi nói thẳng sự thật lần nữa dù chàng đã không tin bạn một lần rồi?

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →