🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Giữa mùa đông, khi tuyết rơi trắng xóa như những cánh lông ngỗng, có một hoàng hậu ngồi khâu bên khung cửa sổ viền gỗ mun đen. Bà mải ngắm tuyết nên vô ý để mũi kim đâm vào ngón tay, ba giọt máu rơi xuống nền tuyết trắng.

Màu đỏ trên nền trắng, bên khung cửa đen, đẹp đến nỗi hoàng hậu thầm ước: "Ước gì ta có một đứa con gái da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun."

Ít lâu sau, điều ước thành thật. Một bé gái xinh xắn chào đời, đúng như lời ước. Người ta đặt tên cô là Bạch Tuyết. Nhưng niềm vui chẳng trọn vẹn, vì hoàng hậu hiền hậu ấy qua đời không lâu sau đó.

Nhà vua tục huyền với một người đàn bà mới. Bà đẹp, nhưng kiêu kỳ và ganh ghét, không chịu được ai đẹp hơn mình. Bà có một tấm gương thần. Mỗi ngày bà soi và hỏi:

"Gương kia ngự ở trên tường, thế gian ai đẹp được dường như ta?"

Và gương luôn đáp: "Thưa hoàng hậu, người đẹp nhất trần gian là người."

Bà mỉm cười hài lòng, vì gương thần không bao giờ nói dối.

Năm tháng trôi qua, Bạch Tuyết lớn lên, càng lớn càng xinh, xinh hơn cả hoàng hậu. Một ngày kia, gương thần trả lời khác đi: "Thưa hoàng hậu, người vẫn đẹp. Nhưng Bạch Tuyết nay còn đẹp hơn người gấp bội."

Hoàng hậu tái mặt, lòng dậy lên cơn ghen tức. Từ đó bà không lúc nào yên. Ghen tị như cỏ dại, một khi đã bén rễ trong tim thì cứ lớn mãi lên.

Bà gọi một người thợ săn tới, sai đưa Bạch Tuyết vào rừng sâu và bỏ cô lại đó, rồi mang về một dấu hiệu chứng tỏ cô bé không còn quanh quẩn trong cung nữa. Người thợ săn dẫn Bạch Tuyết đi. Nhưng khi rút dao, ông không đành lòng. Cô bé quá hiền, đôi mắt trong veo van xin:

"Bác ơi, xin hãy tha cho cháu. Cháu sẽ chạy vào rừng sâu, không bao giờ trở về nữa."

Người thợ săn thở dài, buông dao. "Cháu chạy đi, tội nghiệp." Ông nghĩ bụng thú dữ trong rừng rồi cũng sẽ khiến cô bé không quay lại, nên về tâu dối cho xong.

Bạch Tuyết một mình giữa rừng thẳm, sợ hãi cùng cực. Cô cứ chạy, chạy mãi qua bụi gai và đá nhọn, cho tới khi chiều buông. Bỗng cô thấy một ngôi nhà nhỏ xinh, bèn gõ cửa. Không ai thưa. Cô rón rén bước vào.

Bên trong, mọi thứ đều bé tí và ngăn nắp lạ thường. Một chiếc bàn con phủ khăn trắng, bày bảy chiếc đĩa nhỏ, bảy chiếc cốc con. Sát tường là bảy chiếc giường tí hon xếp thành hàng. Bạch Tuyết đói và mệt, cô nếm mỗi đĩa một chút, uống mỗi cốc một hớp, để không ai phải thiệt. Rồi cô nằm thử các giường, tới chiếc thứ bảy thì vừa vặn, liền ngủ thiếp đi.

Khi trời tối hẳn, bảy chú lùn chủ nhà trở về. Họ là những người thợ đào mỏ trong núi, nhỏ bé nhưng tốt bụng. Thấy đèn sáng và đồ đạc xê dịch, họ ngạc nhiên. Rồi họ tìm ra cô gái đang ngủ say trên giường.

"Trời ơi, cô bé xinh làm sao!" Các chú xúm lại, không nỡ đánh thức. Sáng hôm sau, nghe Bạch Tuyết kể hết mọi chuyện, các chú thương lắm.

"Nếu cô chịu trông nom nhà cửa, nấu ăn, khâu vá cho chúng tôi, thì cứ ở lại đây, chẳng thiếu thứ gì cả," họ nói. Bạch Tuyết mừng rỡ nhận lời. Nhưng các chú dặn đi dặn lại: "Ban ngày chúng tôi vào mỏ, cô ở nhà một mình. Chớ mở cửa cho ai, vì hoàng hậu độc ác thế nào rồi cũng dò ra."

Quả nhiên, ở cung điện, hoàng hậu lại soi gương. Và gương thần, vốn không biết nói dối, đáp rằng Bạch Tuyết vẫn còn sống, đang ở bên kia núi cùng bảy chú lùn, và đẹp hơn bà bội phần. Hoàng hậu run lên vì tức. Bà cải trang thành một bà lão bán hàng rong, vượt bảy ngọn núi tìm tới ngôi nhà nhỏ.

"Hàng đẹp đây! Ai mua nào!" bà lão gọi ngọt xớt bên cửa sổ.

Bạch Tuyết ngó ra. Bà lão trông hiền từ, chìa ra một trái táo đỏ mọng, nửa trắng nửa hồng, thơm nức. "Cháu ăn thử miếng táo này đi, bà cho không."

Bạch Tuyết ngần ngại, nhớ lời các chú lùn dặn. Nhưng trái táo trông ngon quá, và bà lão trông thật thà quá. Bà còn tự cắt đôi, cắn phần trắng để cô yên tâm — chỉ phần hồng mới tẩm thuốc mê. Bạch Tuyết vừa cắn một miếng, liền ngã lăn ra bất tỉnh.

Bà lão cười khảy rồi vội vã bỏ đi. Về tới cung, bà hỏi gương, và lần này gương đáp: người đẹp nhất là hoàng hậu. Bà mới yên lòng.

Chiều về, bảy chú lùn thấy Bạch Tuyết nằm im, gọi mãi không dậy. Các chú khóc ròng suốt ba ngày. Nhưng nhìn cô vẫn hồng hào như đang ngủ, họ không nỡ chôn xuống đất lạnh. Các chú làm một chiếc quan tài bằng thủy tinh trong suốt, đặt cô lên đỉnh đồi, thay nhau canh giữ ngày đêm.

Một ngày kia, một hoàng tử cưỡi ngựa qua rừng, trông thấy cô gái đẹp như đang say ngủ trong quan tài thủy tinh. Chàng cảm mến vô cùng, xin các chú lùn cho đưa cô về chăm sóc. Khi những người hầu nâng quan tài lên, họ vấp phải một gốc cây. Cú xóc mạnh làm miếng táo độc trong cổ Bạch Tuyết bật ra.

Cô từ từ mở mắt, ngơ ngác: "Tôi đang ở đâu vậy?"

"Bên cạnh tôi đây," hoàng tử mừng rỡ đáp, "và tôi quý cô hơn tất cả mọi thứ trên đời."

Bảy chú lùn vui mừng khôn xiết. Bạch Tuyết theo hoàng tử về lâu đài, và một đám cưới linh đình được tổ chức.

Còn hoàng hậu độc ác? Bà lại soi gương, và gương báo tin có một cô dâu trẻ còn đẹp hơn bà. Bà tìm đến dự lễ, nhưng khi nhận ra cô dâu chính là Bạch Tuyết, bà hổ thẹn và khiếp sợ đến mức lặng lẽ bỏ đi, không bao giờ trở lại vương quốc ấy nữa. Cái ác đã tự thua cuộc.

Bạch Tuyết sống hạnh phúc bên hoàng tử, và không bao giờ quên bảy người bạn tí hon tốt bụng đã cưu mang mình.

Góc tương tác

- Nếu là bạn? (M3): Một bà lão lạ chìa cho bạn trái táo đỏ và bảo cho không, dù người thân đã dặn "đừng nhận đồ của người lạ". Bạn sẽ nhận và ăn, lịch sự từ chối, hay đợi người lớn về hỏi cho chắc? Bạch Tuyết đã nhận và ăn — và gặp nạn. Trong đời thật, bạn nên chọn nhánh nào?

- Bài học: Ghen tị chỉ làm khổ chính kẻ mang lòng ghen. Còn lòng tốt và sự chân thành, dù có lúc gặp nạn, cuối cùng vẫn được đền đáp. Và hãy luôn cảnh giác: điều ngọt ngào từ người lạ đôi khi là cạm bẫy.

- Đố nhanh (M6): Hoàng hậu đã dùng vật gì để hại Bạch Tuyết lần cuối cùng?

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →