Lời của Cô Ba như một làn sương mỏng, dịu dàng nhưng đủ sức xuyên thấu lớp màn nghi hoặc trong tâm trí tôi. Tôi cảm thấy lồng ngực mình rung lên một nhịp lạ lùng, không phải do sợ hãi, mà bởi một sự kinh ngạc sâu sắc, một cảm thức về sự vĩ đại và lâu đời của những điều vẫn luôn ẩn mình ngay bên cạnh cuộc đời thường nhật. Những câu chuyện mẹ tôi từng kể thuở ấu thơ, những trang sử mờ nhòe trong sách giáo khoa, bỗng chốc hiện lên với một ý nghĩa hoàn toàn khác, sống động và đầy sức nặng của chân lý.
“Tu luyện thành tiên không nhất thiết phải là phi thăng hư vô hay trường sinh bất tử bằng phép thuật diệu kỳ, Minh ạ,” nàng tiếp lời, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu hàng ngàn năm lịch sử. “Đó là sự tôi luyện ý chí, là sự thấu hiểu triết lý Đạo về nhân sinh và vũ trụ, là dâng hiến cả sinh mệnh mình cho mục đích cao cả. Những người hùng trong cổ tích của chúng ta – Thạch Sanh, Sơn Tinh, Chử Đồng Tử, Thánh Gióng – họ đã chọn con đường ấy. Họ là những con người bình dị, mang trong mình trái tim quả cảm và ý chí kiên cường, đã vượt qua giới hạn của bản thân để làm nên những điều phi thường, để bảo vệ non sông này. Và đó chính là con đường tu luyện của Hộ Quốc Tông.”
Tôi lặng thinh, để những lời ấy thấm vào từng tế bào. Cảm giác như mỗi thớ thịt, mỗi mạch máu trong tôi đang hòa cùng một dòng chảy của ký ức xa xưa, một di sản được lưu truyền qua hàng ngàn thế hệ. Những huyền thoại mà tôi từng nghĩ chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng dân gian, nay hiện ra với hình hài chân thực, sống động, mang theo những triết lý Đạo về sự hy sinh và lòng vị tha, về luân hồi và nhân quả mà tôi chưa từng hình dung. Họ không phải là những vị thần siêu nhiên, mà là những nhân vật lịch sử, những thành viên của một tổ chức bí mật đã gánh vác sứ mệnh bảo vệ đất nước từ buổi bình minh của thời đại Hùng Vương.
Sau một khoảnh khắc tĩnh lặng, khi những hạt bụi thời gian dường như lắng xuống trong tâm trí tôi, Cô Ba khẽ gật đầu, ra hiệu cho một người đàn ông lớn tuổi vừa bước vào phòng. Ông có mái tóc bạc phơ như mây bồng, đôi mắt thâm trầm như giếng cổ, và khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh lên vẻ minh triết. Tôi đoán đây chính là Lão Huyền mà Cô Ba đã nhắc đến trước đó. Ông chậm rãi ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt dừng lại nơi tôi, dò xét nhưng không kém phần trìu mến.
“Chàng trai trẻ, ta là Huyền,” ông cất tiếng, giọng nói trầm ấm như tiếng chuông chùa ngân vọng từ ngàn xưa. “Ngươi đã được Cô Ba giải thích phần nào về căn nguyên của Hộ Quốc Tông. Ngươi có biết, tổ chức này không chỉ bảo vệ đất nước khỏi những kẻ xâm lược hữu hình, mà còn là bức tường thành chống lại những thế lực vô hình, những hiểm họa mà thế gian phàm tục không thể nhìn thấy?” Lão Huyền nhìn tôi, như thể chờ đợi một sự xác nhận, hay có lẽ là một câu hỏi.
Tôi khẽ gật đầu, dù trong lòng vẫn còn vô vàn thắc mắc chưa thể thốt nên lời. Lão Huyền mỉm cười hiền từ, ánh mắt ông dường như xuyên thấu tâm can tôi, đọc được cả những nỗi băn khoăn thầm kín nhất. “Từ thuở hồng hoang, khi các vị Vua Hùng dựng nước, đã có những lời tiên tri về một ngày Ma Giới sẽ trỗi dậy, nuốt chửng thế gian vào bóng tối vĩnh hằng. Để đối phó với hiểm họa ấy, Hộ Quốc Tông được thành lập, với sứ mệnh truyền thừa qua từng triều đại, gìn giữ những bảo vật, những tri thức cổ xưa, và quan trọng hơn cả, là tinh thần bất khuất của người Việt.”
Ông dừng lại, nhấp một ngụm trà, hơi nước bốc lên thoang thoảng hương sen dịu mát. ...hương sen dịu mát. Một làn gió nhẹ lướt qua, lay động tà áo nâu sờn của lão, mang theo chút hơi lạnh của đêm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →