Tôi, Minh, vẫn thường tìm kiếm những mảnh ghép của thời gian trong tĩnh lặng, như một người thợ thủ công miệt mài gọt giũa một phiến ngọc bích đã phai mờ. Cuộc đời hai mươi lăm năm của tôi trôi qua êm đềm, không sóng gió, trong góc nhỏ của một quán trà cũ kỹ nằm sâu hút trong những con hẻm cổ kính của Hà Nội. Nơi ấy, mùi trà mạn quyện với hương trầm và bụi thời gian, tạo nên một không gian tựa hồ tách biệt khỏi dòng chảy hối hả của thế giới bên ngoài.
Mỗi buổi chiều, khi ánh hoàng hôn vàng vọt len lỏi qua khe cửa, tôi lại ngồi bên khung cửa sổ đã bạc màu, lặng lẽ pha trà và đọc sách. Những câu chuyện về những bậc tiền nhân, về thuở khai thiên lập địa, về các vị anh hùng trong truyền thuyết thường là bầu bạn của tôi. Trong những trang sách cũ kỹ ấy, tôi thường bắt gặp một nỗi hoài nghi dịu dàng, một câu hỏi không tên về ranh giới giữa huyền thoại và sự thật. Liệu những điều ta tin là hoang đường, có chăng, lại là tấm màn che phủ một chân tướng vĩ đại?
Vào một ngày như bao ngày khác, khi sương chiều bắt đầu giăng mắc, một vị khách lạ đã bước vào quán trà của tôi. Nàng không mang vẻ vội vã của người thành thị, cũng chẳng có nét hào nhoáng của kẻ giàu sang, mà lại sở hữu một khí chất thanh tao, thoát tục, như thể vừa bước ra từ một bức tranh thủy mặc cổ xưa. Mái tóc đen nhánh búi gọn sau gáy, chiếc áo dài lụa màu ngọc bích buông rủ nhẹ nhàng, nàng đứng đó, như một bông sen vừa chớm nở giữa hồ sen buổi sớm.
“Quán trà này, hẳn là Minh Trà Quán?” Giọng nàng trong trẻo, êm ái như tiếng suối reo, nhưng lại mang theo một sự trầm tĩnh lạ lùng, khiến tôi như bị cuốn hút vào một dòng chảy vô hình. Tôi gật đầu, lòng dấy lên một cảm giác vừa thân quen vừa xa lạ, như thể đã chờ đợi nàng từ rất lâu rồi. Nàng mỉm cười, nụ cười ẩn chứa bao điều chưa nói, rồi chậm rãi bước đến chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ đối diện tôi.
“Tôi là Cô Ba,” nàng giới thiệu, rồi khẽ nhấp một ngụm trà mà tôi vừa pha, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không vô định ngoài cửa sổ. “Trà ngon, nhưng hương vị của nó vẫn còn thiếu đi một chút gì đó… của thời gian.” Câu nói ấy khiến tôi giật mình. Hương vị thời gian? Đó là thứ mà tôi vẫn thường tìm kiếm trong những trang sử cũ, trong những nếp nhà cổ, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại có thể cảm nhận được qua một tách trà.
Nàng tiếp tục, ánh mắt chợt quay sang nhìn thẳng vào tôi, sâu thẳm như giếng cổ: “Minh, con đường của ngươi không chỉ dừng lại ở việc tìm kiếm những mảnh ghép thời gian trong sách vở. Ngươi đã được chọn, để trở thành một phần của dòng chảy vĩ đại ấy, để chứng kiến và bảo vệ những gì đã bị lãng quên.” Tim tôi đập rộn ràng, một cảm giác choáng váng ập đến, nhưng tôi vẫn giữ được vẻ ngoài bình tĩnh. Tôi đã được chọn? Để bảo vệ những gì bị lãng quên?
“Hộ Quốc Tông,” Cô Ba nhẹ nhàng thốt ra cái tên ấy, như một lời thì thầm từ ngàn xưa. “Ngươi đã từng nghe về những câu chuyện của cha ông, về các vị anh hùng như Sơn Tinh, Thạch Sanh, Thánh Gióng… Ngươi có bao giờ tự hỏi, liệu họ có thật sự chỉ là những huyền thoại được thêu dệt nên từ trí tưởng tượng của con người?” Nàng ngừng lại, để câu hỏi ấy thấm sâu vào tâm trí tôi. Tôi vẫn luôn tin rằng, dù là huyền thoại, đằng sau đó vẫn ẩn chứa những hạt mầm của sự thật, những triết lý Đạo về nhân sinh và luân hồi.
“Họ không phải là huyền thoại, Minh ạ,” Cô Ba nói tiếp, giọng nàng trầm hơn, như kể một câu chuyện cổ tích nhưng lại mang sức nặng của sự thật. “Họ là những con người thật, những thành viên của Hộ Quốc Tông, đã đứng lên bảo vệ mảnh đất này qua từng thời kỳ loạn lạc, qua từng biến cố của lịch sử. Họ đã tu luyện thành tiên theo một cách riêng, không phải bằng phép thuật diệu kỳ, mà bằng ý chí sắt đá và lòng tận hiến vô bờ.” Tôi cảm thấy như một bức màn vô hình đang dần được vén lên trước mắt mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →