Những hạt sương cuối cùng đang tan dần. Chúng không vội vã biến mất như thể biết rằng người ta còn muốn níu giữ chút huyền ảo cuối cùng của buổi sớm. Tôi ngồi bên bờ kè, nhìn những vệt sương mỏng dần rồi tan vào không khí, để lại một Hà Tiên khác - rõ nét hơn nhưng vẫn còn nguyên vẻ dịu dàng.
Trên những tàu lá chuối ven đường, những giọt sương còn đọng lại long lanh như những viên ngọc nhỏ. Mỗi khi có cơn gió nhẹ thoảng qua, chúng lại rơi lộp bộp xuống đất, như tiếng đồng hồ cát đếm ngược những phút giây cuối cùng của bình minh. Mặt trời đã lên cao hơn, ánh nắng không còn vàng nhạt nữa mà đã chuyển sang màu hổ phách ấm áp, chiếu xiên qua những tán cây tạo thành những ô nắng hình hoa trên mặt đường.
Từ xa, núi Tô Châu hiện ra với những đường nét sắc sảo hơn. Những vạt màu xanh của cây cối, những mảng đá vôi trắng xám xen lẫn tạo nên một bức tranh sơn thủy hùng vĩ. Chùa Thạch Động trên cao lộ ra mái ngói cong vút, những đường nét chạm trổ tinh xảo dần hiện rõ dưới ánh nắng ban mai. Tiếng chuông chùa vọng xuống, không còn bị lớp sương làm cho đứt đoạn nữa, mà vang xa, trong trẻo, như muốn đánh thức cả thị trấn nhỏ.
Bến cá bây giờ mới thực sự là bến cá. Những chiếc thuyền đánh cá trở về sau đêm dài, chất đầy những mẻ lưới nặng trĩu tôm cá. Người ta í ới gọi nhau, tiếng cười nói hòa lẫn với tiếng nước vỗ mạn thuyền. Mùi tanh của cá biển, mùi ẩm ướt của lưới, mùi mồ hôi của ngư dân hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng không thể lẫn của một làng chài. Nhưng giữa cái ồn ào ấy, tôi vẫn thấy một nét gì đó thật yên bình. Có lẽ bởi vì những con người này, dù vất vả mưu sinh từ sáng sớm, vẫn giữ được nụ cười hiền lành trên môi.
Tôi men theo con đường nhỏ dẫn vào khu phố cổ. Những ngôi nhà xưa cũ với mái ngói rêu phong giờ đây hiện ra rõ mồn một. Những ô cửa sổ sơn xanh, những bức tường vôi cũ kỹ, những giàn hoa giấy đỏ rực trước hiên nhà - tất cả đều hiện lên trong ánh nắng đầu ngày, không còn chút mờ ảo nào nữa. Nhưng kỳ lạ thay, dù sương đã tan hết, Hà Tiên vẫn giữ được vẻ thơ mộng của mình. Có lẽ vẻ đẹp ấy không cần đến sương mù để làm nền, mà nó đã ngấm vào từng viên gạch, từng cội cây, từng con sóng vỗ bờ.
Mặt nước biển lúc này xanh thẳm, trong vắt đến nỗi tôi có thể nhìn thấy những đàn cá nhỏ bơi lội tung tăng dưới làn nước. Những con thuyền đánh cá xa xa như những chấm nhỏ trên mặt biển, cánh buồm trắng phau phấp phới trong gió. Tiếng sóng vỗ rì rào, đều đặn, như nhịp tim của thị trấn nhỏ.
Tôi chợt thấy tiếc nuối. Buổi sáng sớm với những lớp sương mờ ảo đã qua, để lại một Hà Tiên rõ nét hơn, thực hơn. Nhưng tôi biết rằng mình sẽ nhớ mãi những khoảnh khắc khi sương còn giăng mắc khắp nơi, khi thị trấn còn chìm trong màn sương mỏng tựa như một bức tranh thủy mặc. Có điều gì đó thật đẹp khi ta biết rằng vẻ đẹp ấy là tạm thời, chỉ kéo dài trong chốc lát rồi tan biến. Chính cái phù du ấy làm nên giá trị của nó.
Nắng đã lên cao. Tôi đứng dậy, bước chân chậm rãi rời khỏi bờ kè. Trong lòng vương vấn chút bâng khuâng, nhưng cũng thật nhẹ nhàng. Hà Tiên trong sương đã qua, nhưng Hà Tiên của ngày mới vẫn còn đó, với tất cả vẻ đẹp chân thực và giản dị của nó. Tôi sẽ quay lại, vào một buổi sớm mai khác, khi sương còn chưa tan.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨