Sương tan dần như một tấm màn voan mỏng đang được ai đó kéo lên thật chậm. Và rồi tôi thấy nó - màu xanh của nước ở Hà Tiên. Không phải thứ màu xanh ào ạt của biển khơi, cũng chẳng phải xanh lợt của sông rạch đồng bằng. Nó là một màu xanh riêng biệt, như thể ai đó đã pha vào trong mẻ nước biển một chút xanh của núi, một chút xanh của trời, và một chút gì đó lắng đọng từ trăm năm.
Thuyền đã ra khơi từ lúc nào? Tôi ngồi bên bờ kè, nhìn những con thuyền nhỏ lặng lẽ trôi trên mặt nước xanh. Chúng không vội vã, không ồn ào, cứ thế lướt nhẹ như những chiếc lá bàng rụng xuống dòng sông sau cơn mưa chiều. Mỗi chiếc thuyền để lại một vệt nước mỏng, rồi vệt nước ấy lại hòa vào màu xanh chung, như chưa từng có gì xảy ra. Có lẽ cuộc đời này cũng vậy, những vết xước trên bề mặt thời gian rồi cũng sẽ tan biến, để lại một màu xanh nguyên vẹn.
Tôi nhìn xuống dòng nước. Nó trong đến nỗi tôi có thể thấy những đám rong đuôi chồn đung đưa theo dòng, những viên sỏi tròn nhẵn nằm im dưới đáy. Màu xanh ấy thay đổi theo từng khoảnh khắc. Khi nắng vừa lên, nó xanh trong như ngọc bích. Khi một đám mây trắng lướt qua, nó chuyển sang xanh rêu, trầm tư hơn. Và khi gió thổi nhẹ, mặt nước lăn tăn gợn sóng, màu xanh ấy như tan ra, loang đi, rồi lại tụ lại, như một điệu múa vô hình.
Một người đàn ông ngồi trên mũi thuyền, tay cầm mái chèo, không chèo, chỉ để cho thuyền trôi theo dòng. Ông ta nhìn về phía xa, nơi núi Tô Châu mờ ảo trong sương còn sót lại. Tôi tự hỏi ông đang nghĩ gì. Có thể ông đang nghĩ về những mẻ cá sáng nay, về những đứa con còn đang ngủ say trong căn nhà nhỏ bên bờ. Hoặc có thể ông chẳng nghĩ gì cả, chỉ đơn giản là để tâm hồn mình hòa vào màu xanh của nước, vào sự bình yên của buổi sáng.
Một chiếc thuyền khác đi ngang, mang theo một bà già với chiếc nón lá cũ. Bà khom người vớt những cành bần trôi trên mặt nước, có lẽ để làm củi. Tay bà run run, nhưng động tác thì chậm rãi, đều đặn, như một nghi thức đã được lặp lại hàng ngàn lần. Bà không nhìn tôi, không nhìn ai, chỉ nhìn xuống dòng nước xanh, nơi bà đã nhìn suốt cả cuộc đời mình.
Tôi ngồi đó thật lâu, đến nỗi không còn biết mình là ai, mình đang ở đâu. Chỉ còn màu xanh của nước, chỉ còn sự bình yên đang thấm dần vào từng thớ thịt, từng sợi tóc. Ở Sài Gòn, tôi đã quen với những ngày chạy đua với thời gian, với những lo toan chồng chất. Nhưng ở đây, bên dòng nước xanh một màu của Hà Tiên, tôi học được cách dừng lại. Không phải dừng lại để nghỉ ngơi, mà dừng lại để lắng nghe. Lắng nghe tiếng mái chèo khua nước dịu dàng, lắng nghe tiếng chim kêu từ núi Tô Châu vọng xuống, lắng nghe cả tiếng thở của thời gian trôi chậm.
Màu xanh ấy, tôi biết, sẽ còn ở lại trong tôi rất lâu. Như một giọt nước mắt ngọt ngào của đất trời, như một câu hát không lời chỉ có những người từng yêu Hà Tiên mới hiểu được. Và khi tôi rời nơi này, tôi sẽ mang theo nó, như mang theo một báu vật vô hình - báu vật của sự bình yên mà chỉ có dòng nước xanh kia mới có thể ban tặng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →