🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sương chưa tan hẳn, chỉ lững lờ như một tấm lụa mỏng ai vắt ngang trời. Hà Tiên lúc này còn say ngủ, nép mình dưới chân núi Tô Châu như một đứa trẻ vùi mặt vào lòng mẹ. Những mái nhà lợp ngói âm dương đã phủ đầy rêu phong dần hiện ra, mờ mờ, tỏ tỏ, như thể có một họa sĩ nào đó đã quệt một lớp màu nước loãng lên bức ký họa đồng quê. Tôi đứng lặng, hít một hơi thật sâu. Cái lạnh của sương sớm thấm vào da thịt, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và một chút vị mặn từ biển cả thổi vào.

Trên con đường lát đá dẫn xuống bến thuyền, tiếng guốc gỗ của ai đó lộc cộc vọng ra từ trong hẻm nhỏ. Âm thanh ấy nghe như tiếng mõ chùa từ xa, đều đều, nhịp nhàng, làm vỡ tan cái tĩnh lặng của buổi sớm. Nhưng rồi nó cũng nhanh chóng chìm vào màn sương, để lại tôi với tiếng thở nhẹ của gió lùa qua những tàu dừa nước. Cây dừa già bên đường nghiêng mình, những tàu lá dài khua vào nhau, tạo nên một thứ âm thanh như tiếng vỗ tay của ai đó từ rất xa. Phía cuối con dốc, bến thuyền hiện ra trong lớp sương mỏng, những chiếc ghe nhỏ đậu san sát nhau, thân gỗ đã bạc màu nâu sẫm vì nắng mưa. Chúng lắc lư nhẹ nhàng theo từng đợt sóng lăn tăn, như những chiếc nôi ru đứa trẻ nào đó.

Một người đàn bà đội nón lá, ngồi thụp bên bờ kè, đang tỉ mẩn rửa những mẻ lưới. Đôi tay bà chai sần, nhưng động tác thì nhẹ nhàng, từ tốn. Bà khẽ hỏi tôi: “Có muốn mua cá tươi không chú?”. Giọng nói của bà nhỏ nhẹ, như sương, như khói, hòa vào không gian tĩnh mịch. Tôi lắc đầu, mỉm cười. Bà cũng cười, nụ cười hiền hậu của người miền biển. Rồi bà lại cúi xuống, tiếp tục công việc của mình. Tôi chợt nghĩ, cuộc sống nơi đây cứ trôi đi như thế, chậm rãi và nhẹ nhàng, như dòng nước lặng lẽ chảy qua chân những ngọn núi.

Phía xa xa, núi Tô Châu hiện ra mờ ảo, đỉnh núi chìm trong mây trắng. Nhìn từ xa, nó giống như một con rồng khổng lồ đang nằm phủ phục, hít thở từng làn sương sớm. Dưới chân núi, chùa Thạch Động ẩn hiện sau những tán cây cổ thụ, mái chùa cong cong, lợp ngói đỏ, lấp ló trong màn sương. Tiếng chuông chùa vọng ra, ngân nga, kéo dài, như một lời chào bình minh. Âm thanh ấy thấm vào từng kẽ đá, từng giọt sương, làm cho không gian càng thêm tĩnh mịch. Tôi có cảm giác như mình đang ở trong một bức tranh thủy mặc, nơi thời gian ngừng trôi, chỉ còn lại sự yên bình và thanh tịnh.

Chợt có tiếng chim hót từ đâu đó vọng ra, tiếng chim lảnh lót như giọt nước rơi trên lá sen. Tôi ngước nhìn lên, thấy một chú chim sẻ nhỏ đang đậu trên cành bàng già, ngó nghiêng, hót líu lo. Tiếng hót của nó làm tan đi cái mờ ảo của sương, đem đến một chút sống động cho buổi sớm. Tôi thầm nghĩ, có lẽ Hà Tiên không chỉ là một thị trấn biển, mà còn là một miền ký ức, nơi những âm thanh, mùi hương và cảm xúc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh đầy thi vị và yên bình.

Sương đã tan dần, nhưng vẫn còn vương lại trên những tán lá, trên những mái nhà, và trên cả tóc tôi. Tôi đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ướt sương, mỉm cười. Một buổi sáng mới đã bắt đầu ở Hà Tiên, nhẹ nhàng và thơ mộng, như một bài thơ không lời.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →