Ba tuần sau Demo Day, một buổi tối bình thường ở phòng trọ mười tám mét vuông. Mẹ ngồi bên máy may như mọi khi, kim chỉ đưa đều dưới ánh đèn vàng, tiếng máy chạy lạch cạch quen thuộc lấp đầy căn phòng nhỏ.
Mọi thứ, nhìn bề ngoài, đã trở lại gần như trước. Sở Giáo dục và Đào tạo, sau ba tuần "xem xét thêm", ra thông báo tạm dừng kế hoạch nhân rộng TrustPoint ra toàn thành phố, yêu cầu Eduverse điều chỉnh lại toàn bộ chính sách xử lý dữ liệu trước khi được xem xét lại. Không có lệnh đình chỉ hoàn toàn, không có vụ kiện nào được mở ra, nhưng ba đề xuất Lam nêu ra trên sân khấu, sau nhiều tuần đàm phán căng thẳng giữa nhà trường và Eduverse, cuối cùng cũng được áp dụng, dưới một cái tên mới: "Điều khoản Minh bạch Bổ sung."
Điểm của Lam, sau cú sốc ban đầu khi học bổng bị treo xem xét lại theo đúng điều khoản hồi tố, cuối cùng cũng được khôi phục, học bổng Hạt Giống giữ nguyên, nhờ một quyết định đặc cách từ chính hội đồng nhà trường, ghi nhận "đóng góp vì lợi ích chung của học sinh". Con số trên màn hình điện thoại cô giờ ổn định quanh chín trăm, không còn nhảy vọt bất thường như những tháng đầu năm học.
Mẹ vẫn không biết trọn vẹn câu chuyện thật sự đã xảy ra. Bà chỉ biết con gái mình "làm gì đó tốt cho trường", được nhắc tên trên một bài báo của chị Trâm Anh, và nhận thêm một khoản hỗ trợ nhỏ từ quỹ học bổng nhà trường như một hình thức ghi nhận. Với bà, chừng đó là đủ để yên tâm, và Lam, sau nhiều đêm cân nhắc, quyết định để mẹ giữ nguyên phiên bản đơn giản đó, không phải vì nói dối, mà vì có những phần của câu chuyện này, cô nghĩ, mẹ không cần phải mang thêm vào lòng.
My vẫn tiếp tục theo dõi những thay đổi kỹ thuật của app, giờ đây công khai hơn, không cần giấu tên trong bảng tính nữa. Hoài Bảo, nghe nói, đã ngừng dùng dịch vụ seeding từ sau Demo Day, dù không ai biết chắc đó là vì luật mới hay vì một lý do nào khác của riêng cô. Khoa vẫn giữ khoảng cách, nhưng thỉnh thoảng, một tin nhắn ngắn vẫn xuất hiện, đều đặn hơn trước, đủ để Lam biết cánh cửa giữa họ chưa đóng hẳn, chỉ đang khép hờ.
"Con ơi, mai đi học nhớ mang theo áo mưa, dự báo có mưa đó," mẹ nói, không ngẩng đầu lên khỏi đường kim.
"Dạ, con nhớ rồi mẹ," Lam đáp, ngồi trên giường, điện thoại trong tay.
Cô mở app, không phải TrustPoint, chỉ là mạng xã hội bình thường, định đăng một dòng trạng thái đơn giản: một tấm ảnh chụp bầu trời chiều nay từ cửa sổ phòng trọ, ráng đỏ cam trải dài phía sau dãy nhà san sát. Không có gì đặc biệt, không liên quan gì tới TrustPoint, tới Demo Day, tới bất kỳ điều gì đã xảy ra trong ba tháng qua.
Cô gõ vài chữ chú thích ngắn, rồi bấm đăng.
Chỉ sau khi dòng trạng thái đã hiện lên, đã được lưu vào dòng thời gian, Lam mới nhận ra: cô chưa hề kiểm tra lại. Không kiểm tra ảnh xem trước. Không đọc lại chữ tìm lỗi. Không xem lại danh sách người sẽ thấy bài đăng.
Cô ngồi im, nhìn dòng trạng thái vừa đăng, ngón tay vẫn còn đặt trên màn hình, và trong một khoảnh khắc, cô nhận ra rõ ràng: cái nghi thức ba bước đã ăn sâu vào cô suốt hai năm qua, cái phản xạ từng định nghĩa cách cô sống với chiếc điện thoại của mình, giờ đây không còn ở đó nữa. Nó đã biến mất, lặng lẽ, không báo trước, không cần một quyết định rõ ràng nào để từ bỏ nó.
Cô không biết chính xác khi nào nó rời đi. Có lẽ từ buổi sáng đứng trên sân khấu, khi cô rút tờ giấy viết tay ra khỏi túi áo khoác mà không hề kiểm tra lại nó một lần cuối. Có lẽ từ một buổi tối nào đó sau này, khi cô mệt tới mức không còn sức để làm nghi thức cũ. Cô không nhớ, và điều đó, một cách kỳ lạ, không khiến cô thấy tiếc nuối.
Lam nhìn dòng trạng thái trên màn hình một lúc lâu, không xoá, không sửa, không kiểm tra lại như thói quen cũ đòi hỏi. Cô đặt điện thoại xuống, úp mặt xuống, màn hình tối đen phản chiếu trần nhà mờ mờ, rồi tắt hẳn sau vài giây không ai chạm tới.
Ngoài cửa sổ, ráng chiều đang tắt dần sau dãy nhà, nhường chỗ cho những ánh đèn đường bắt đầu bật lên từng ngọn một dọc con hẻm nhỏ. Tiếng máy may của mẹ vẫn tiếp tục chạy đều, không đổi nhịp, không hay biết gì về điều vừa xảy ra trong im lặng, trên chiếc giường cách bà chỉ vài bước chân, nơi con gái bà vừa để một dòng chữ trôi đi mà không kịp nhớ ra mình phải giữ nó lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨