Sau giờ học thứ Sáu, Lam và My tới phòng giáo viên, thấy cô Ngọc Hiền đang một mình chấm bài, ánh
đèn bàn chiếu xuống chồng vở dày. Cả hai đứng ở cửa, chờ bà nhận ra sự hiện diện của mình.
"Có chuyện gì vậy hai em?" cô hỏi, ngẩng lên, hơi ngạc nhiên khi thấy cả hai cùng tới.
"Tụi con có việc quan trọng muốn nói với cô," Lam nói, giọng cố giữ bình tĩnh dù tim đập nhanh. "Cô
có thời gian không ạ?"
Cô Ngọc Hiền nhìn hai người, nhận ra sự nghiêm túc bất thường trong giọng nói của Lam, gật đầu, chỉ
tay vào hai chiếc ghế trống. "Ngồi đi, cô nghe."
My đưa chiếc phong bì, đặt lên bàn. "Đây là những gì tụi con tìm hiểu được về TrustPoint, thưa cô."
Cô Ngọc Hiền mở phong bì, lấy ra bản tóm tắt, bắt đầu đọc. Ánh mắt bà lướt qua từng dòng, chậm rãi
lúc đầu, rồi nhanh dần khi nội dung ngày càng rõ ràng hơn. Đến đoạn nói về credit_readiness_score
và quỹ đầu tư tài chính, bà dừng lại, đọc đi đọc lại nhiều lần, gương mặt dần chuyển sang một sắc
thái Lam chưa từng thấy ở bà trước đây.
"Các em có chắc chắn về những gì viết trong này không?" bà hỏi, giọng nghiêm trọng.
"Tụi con có ảnh chụp màn hình, có đối chiếu lịch trình công khai," My đáp, đưa thêm những tài liệu
chi tiết hơn. "Tụi con không dám khẳng định một trăm phần trăm, nhưng bằng chứng khá rõ ràng ạ."
Cô Ngọc Hiền im lặng rất lâu, đọc lại toàn bộ tài liệu một lần nữa từ đầu, tay run nhẹ khi lật từng
trang. Căn phòng giáo viên chìm trong im lặng, chỉ có tiếng quạt trần chạy đều và tiếng giấy sột
soạt.
"Cô cần thời gian để nghĩ," bà nói cuối cùng, đặt tài liệu xuống bàn, hai tay đan chặt vào nhau.
"Đây không phải chuyện cô có thể quyết định trong một phút."
"Tụi con hiểu ạ," Lam nói.
Cô Ngọc Hiền nhìn hai người, ánh mắt phức tạp, pha trộn giữa sự tin tưởng, nỗi sợ, và một điều gì đó
gần với sự hối hận. "Cô sẽ không hứa với các em điều gì cụ thể ngay bây giờ. Nhưng cô hứa một điều:
cô sẽ không im lặng như trước nữa."
Bà đứng dậy, cất tài liệu vào một ngăn tủ riêng, khoá lại cẩn thận. "Cô sẽ tìm cách đưa những gì cô
biết được tới đúng người, trước khi Demo Day diễn ra. Không phải qua các em, để bảo vệ các em. Cô sẽ
tự làm theo cách của cô."
"Cô định làm gì ạ?" My hỏi, không giấu được sự tò mò.
"Cô chưa nói được," cô Ngọc Hiền đáp, "vì cô cũng chưa chắc chắn. Nhưng cô không hứa sẽ đủ. Cô chỉ
hứa cô sẽ không còn đứng nhìn nữa."
Câu nói đó, gần giống hệt câu bà từng nói với Lam ở chính căn phòng này nhiều tuần trước, khiến Lam
cảm thấy một cơn xúc động dâng lên trong ngực. Ba người ngồi lặng thêm một lúc, không ai nói gì
thêm, trước khi cô Ngọc Hiền đứng dậy, ra hiệu buổi gặp đã kết thúc.
"Cảm ơn các em đã tin tưởng cô," bà nói khi tiễn hai người ra cửa. "Về nhà cẩn thận."
Lam và My bước ra khỏi phòng giáo viên, trời đã tối hẳn bên ngoài. Hai người đi cạnh nhau trong im
lặng một lúc, mỗi người mang theo một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa bất an, không biết chắc liệu quyết
định vừa đưa ra có phải là quyết định đúng đắn hay không, nhưng ít nhất, giờ đây họ không còn là hai
người duy nhất mang theo gánh nặng của sự thật này.
"Mày nghĩ cô ấy sẽ làm gì?" My hỏi khi hai người ra tới bãi xe.
"Không biết," Lam đáp thật lòng. "Nhưng tao tin cô ấy sẽ không phản bội tụi mình. Cô ấy không phải
kiểu người vậy."
"Tao cũng nghĩ vậy," My gật đầu, dắt xe ra khỏi hàng. "Dù sao, tụi mình cũng vừa làm một việc không
thể rút lại được nữa rồi."
Câu nói đó khiến Lam khựng lại một giây, nhận ra đúng là như vậy: từ giờ trở đi, bí mật này không
còn chỉ nằm trong tay hai người bọn họ nữa, mà đã lan ra thêm một người, một người lớn, một người có
quyền lực và trách nhiệm khác hẳn hai học sinh lớp 11. Điều đó vừa khiến cô nhẹ nhõm, vừa khiến cô
sợ hãi theo một cách mới, không còn giống bất kỳ nỗi sợ nào trước đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 64 →