Tôi thức giấc bởi một thứ mùi lạ. Không phải mùi muối biển quen thuộc từ tối qua khi tàu cập bến, cũng chẳng phải mùi dầu diesel còn vương vất trên quần áo sau chuyến vượt sóng. Thứ mùi ấy xộc thẳng vào lỗ mũi, nồng nàn và xa lạ, như có bàn tay vô hình nào đó đang nhẹ nhàng kéo tôi ra khỏi giấc ngủ say.
Khi mở mắt, tôi thấy căn nhà tre nhỏ ngập trong thứ ánh sáng trắng đục của buổi sớm mai trên đảo. Qua khe cửa, gió biển lùa vào mang theo hơi ẩm và một làn hương khác lạ. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi đất. Nhưng không phải thứ mùi đất quen thuộc của đồng bằng quê tôi, nơi phù sa và bùn non hòa quyện với mùi rơm rạ ẩm. Đây là mùi đất đỏ, mùi của bazan phong hóa, của những khoáng chất đã ngủ yên hàng triệu năm dưới lòng đảo, bỗng một ngày được ánh mặt trời đánh thức.
Tôi bước ra sân, đất dưới chân mềm và ấm, màu đỏ như son. Trên những luống tiêu xanh rì, những chùm quả non đang rung rinh trong gió. Và kìa, xa xa, những rặng tiêu già hơn đã bắt đầu chín, từng chùm quả đỏ au như những hạt cườm quý giá. Mùi thơm của tiêu chín thoảng trong gió biển, ban đầu chỉ như một lời thì thầm, rồi dần dần trở nên rõ rệt, quyện vào mùi đất đỏ tạo nên một thứ hương vị mà tôi chưa từng biết đến.
Tôi nhắm mắt, để mùi hương ấy dẫn dắt. Mùi đất lạ ấy có vị của nắng, của gió biển mặn mòi, của những cơn mưa rào mùa hạ. Trong đó còn có cả mùi rễ cây đang đâm sâu, mùi của những giọt sương đêm còn đọng trên lá, mùi của đá ong đã được hun đúc qua bao mùa khô hạn. Và trên tất cả, là mùi tiêu – cay nồng, ấm áp, như chính hơi thở của hòn đảo.
Một người đàn ông già đi từ trong vườn ra, tay cầm rổ tiêu vừa hái. Ông nhìn tôi, cười hiền: "Ngửi quen chưa?" Tôi lắc đầu. "Ở đây ai cũng vậy, buổi sáng đầu tiên cứ ngẩn ngơ với mùi đất. Có người không chịu nổi, bỏ về. Có người, như tôi, nghiện mất rồi."
Tôi nhìn xuống bàn tay ông, những ngón tay chai sạn, kẽ móng tay còn đọng lại đất đỏ. Ông bảo ba mươi năm trước, ông từ đất liền ra đảo, định làm vài vụ rồi về. Nhưng rồi một buổi sáng, khi đào hố trồng tiêu, mùi đất đỏ bốc lên nồng nặc, ông chợt nhận ra mình đã thuộc về nơi này. "Đất lạ nhưng mà thương. Càng ở càng thấy nó hiền, nó lành. Cứ như người vợ hiền vậy, cho mình tất cả."
Gió biển lại thổi, mang theo hương tiêu và mùi đất đỏ. Tôi đứng đó, giữa vườn tiêu bạt ngàn, cảm nhận từng phân tử đất đang hòa vào hơi thở. Mùi đất lạ ấy không còn xa lạ nữa. Trong cái nồng nàn ấy, tôi nghe thấy tiếng gọi của đảo, của những con người đã chọn nơi này làm quê hương thứ hai. Và tôi biết, cuộc hành trình của mình trên hòn đảo mùa tiêu chín mới chỉ bắt đầu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →