🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Mờ sáng, bến xe tỉnh lẻ đã lốm đốm bóng người. Những bóng đèn vàng vọt hắt ra từ các quán cóc ven đường, soi rọi những khuôn mặt còn ngái ngủ. Tiếng rao hàng khàn đặc của bà bán bánh mì thịt vang lên xé toạc màn sương mỏng: “Ai ăn bánh mì nóng không? Bánh mì mới ra lò đây!”. Mùi xăng dầu hòa quyện cùng mùi khói bếp, mùi bánh tét lá còn ấm từ gánh hàng rong, tất cả tạo nên một thứ mùi quen thuộc của những bến xe miền Tây lúc rạng đông.

Cô gái đứng nép dưới mái hiên của phòng vé, chiếc ba lô màu xám đặt dưới chân. Nó nặng, tôi biết. Không chỉ vì mấy bộ quần áo, mấy hộp mứt dừa mẹ ép mang theo, mà còn nặng vì bao kỳ vọng của cả nhà đang đè lên đôi vai gầy ấy. Ánh mắt cô nhìn xa xăm về phía cổng bến, nơi con đường nhựa mờ dần trong sương sớm. Một vài chiếc xe đò từ các huyện lẻ đã lăn bánh vào, tiếng động cơ ồm ồm như tiếng thở dài của những chuyến đi.

Tôi ngồi trên băng gỗ trước quán cà phê cóc, nhìn cô. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng đã ngã màu, quần jean bạc, mái tóc dài buộc gọn sau gáy. Tay cô bấm bấm điện thoại, rồi lại nhìn lên bảng hiệu điện tử treo lơ lửng. Trên bảng chỉ có vài cái tên: Sài Gòn, Cần Thơ, Mỹ Tho. Sài Gòn đã hết một chuyến, chuyến kế tiếp còn mười lăm phút nữa.

“Em đi Sài Gòn hả?” – Một bà bán vé vừa pha trà vừa hỏi. Cô gái gật đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Dạ, chuyến năm giờ rưỡi.” Bà cười móm mém: “Sài Gòn xa lắm con ơi. Nhưng mà tuổi trẻ không đi thì chừng nào đi. Cố lên nghe con.”

Từ bên trong quán, mùi cà phê phin nhỏ giọt thơm lừng, đắng nhẹ. Tiếng thìa khuấy đường vào ly thủy tinh leng keng. Một người đàn ông trung niên ngồi bàn bên cạnh vừa đọc báo vừa lẩm bẩm: “Chậm mười lăm phút rồi, chắc lại kẹt ở cầu Cái Răng.” Nghe vậy, cô gái hơi xao xuyến, đứng dậy nhìn về phía cổng.

Những người cùng chuyến dần tụ tập. Một cặp vợ chồng già với thùng trái cây đầy ắp, một cậu sinh viên với balo lỉnh kỉnh, một vài người phụ nữ mang theo nón lá và gà vịt trong lồng sắt. Họ nói chuyện, cười đùa, nhưng ai cũng có một nỗi niềm riêng. Chị bán vé tiếp tục rao: “Sài Gòn, Sài Gòn, khách nào đi Sài Gòn lên xe đi, sắp chạy rồi!”

Tiếng động cơ bắt đầu rền vang, xé tan không khí tĩnh mịch của buổi sáng. Khói xả ra từ ống pô bay lên, che mờ những bóng người. Cô gái nhấc balo lên vai, hơi khựng lại, rồi bước về phía cửa xe. Trước khi lên, cô ngoái nhìn lại bến xe một lần. Mở cửa ra là mùi nắng chưa kịp lên, mùi sương còn đọng trên tàu lá dừa ngoài cổng.

Tôi uống ngụm cà phê còn nóng, nhìn theo bóng cô khuất dần sau cánh cửa xe. Bến xe vẫn nhộn nhịp, tiếng rao hàng vẫn văng vẳng, tiếng động cơ vẫn ồn ào. Nhưng trong tôi, chỉ còn lại hình ảnh cô gái với chiếc ba lô nặng sắp sửa rời xa ruộng lúa, xa con sông, xa những điều quen thuộc để đi về phía Sài Gòn mờ sương. Chuyến xe lăn bánh, để lại sau lưng một vệt khói mỏng tan vào bình minh.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →